Thảo
Hảo
Nhân trường hợp chị thỏ bông
Bạn tôi, vợ về quê thăm mẹ. Anh ở nhà, vào đúng ngày chủ nhật, thì buồn. Alô cho một người bạn, và cả hai đi mát-xa.
Cô gái làm mát-xa cho anh rất xinh, mặt tỉnh bơ, vừa
làm vừa kể chuyện cười. Cô kể chuyện chị thỏ bông đi lạc.
Ngày hôm sau, chị đi tiếp,
mãi vẫn không thấy đường. Chị nhìn thấy anh thỏ nâu. Chị hỏi, đường về nhà tôi
là đường nào. Anh thỏ nâu nói, 'muốn biết thì ở lại đây đêm nay'. Chị thỏ bông
cắn răng ở lại đấy một đêm.
Hôm sau nữa, chị đi tiếp.
Vẫn lạc đường. Lần này thì gặp anh thỏ đen. Chị đến hỏi, đường về nhà tôi là
đường nào. Anh thỏ đen cũng nói, 'muốn biết thì ở lại đây đêm nay'. Chị thỏ
bông tặc lưỡi ở lại.
Cô mát-xa
đố: "Em đố anh, con của chị thỏ bông sẽ có màu gì?"
Bạn tôi đoán, cà phê sữa bông, khoang đen bông...,
mãi cũng sai, đành hỏi cô.
Cô bảo: "Muốn biết thì ở lại đây đêm nay".
Ðương nhiên là bạn tôi không phải thỏ bông nên không
ở lại. Chỉ cười khà khà, tí sau rút ví ra, cho tiền boa, và về kể tôi nghe, tấm
tắc khen mãi cô gái massage tinh ranh làm anh buồn cười - cái việc mà cả mấy
năm nay vợ anh không làm được.
*
Thưa chị em phụ nữ,
Không làm chồng cười được là một cái tội rất to. Nó
khiến cho chồng các chị phải đi tìm nụ cười ở những nơi khác. Và đó là một cái
quyền của đàn ông.
Cái này không phải là mình tôi nghĩ ra và phát ngôn.
Mà điều này, báo (dành cho phụ nữ) nào cũng có nói. "Khi anh ấy có người khác, bạn hãy xem lại mình." Nghe
như một châm ngôn.
Bởi vì các chị không biết kể chuyện chị thỏ bông,
cho nên các anh phải đi nghe người khác kể lại câu chuyện ấy.
Bởi vì các chị không biết mát-xa, cho nên các chị không thể cấm các anh đi
mát-xa.
Bởi vì các chị không biết quá nhiều thứ nên các anh phải đi lấy kiến thức từ
nơi khác.
Bởi vì các chị biết quá nhiều thứ nên các anh sẽ đi phổ biến kiến thức cho nơi
khác.
Bởi vì các chị quá hiền,
Bởi vì các chị quá dữ,
Bởi vì các chị quá ngăn nắp,
Bởi vì các chị quá bừa bộn...
Kiểu gì, như báo đã nói, cũng là lỗi của các chị
thôi.
Và báo (có lẽ đã ăn hối lộ của đàn ông) mà đề cao
quá sức cái công dung ngôn hạnh, gần như đặt hẳn các chị lên bàn thờ, khiến các
chị không leo xuống được để đấu tranh bình đẳng với đàn ông, cho nên các chị
đành ở đó mà vui vầy với bếp núc cùng con cái.
Trong khi đó,
Thưa các chị,
Một món quà nhân ngày phụ nữ mà tôi muốn tặng cho các chị, dù mở ra các chị có thể nhăn mặt, thấy vô đạo đức, gói lại không nhận, là phần phân tích sau vụ việc chị thỏ bông vừa qua để các chị biết thực lực các chị đến đâu:
1. Các chị dễ rơi vào tình huống "chị thỏ
bông" hơn các anh
2. Luôn có những người khác mà chị không biết
Chị thỏ bông chỉ cần đi ra đường cũng đã thấy muôn
sắc thỏ đón chào mình. Anh thỏ bông có thể thấy vợ là nhàm, nhưng những anh thỏ
khác thì không thế.
Các chị cũng thế, để ra một ngày nhìn quanh mình đi,
rồi các chị sẽ thấy, nếu các chị bật đèn xanh, sẽ có vài người đàn ông mong
được các chị cười với họ một cái, hay ăn một bữa cơm của các chị nấu, hay được
các chị xoa đầu.
Lâu nay các chị vẫn được giáo dục trở thành một bông
hồng duy nhất cho một người duy nhất. Ðó hình như là chiến lược của cánh đàn
ông. Ðàn ông không nói với các chị rằng, nếu càng nhiều người ngắm, thì họ càng
quý bông hồng của mình. Không đời nào họ nói như thế. Họ chỉ muốn an toàn, nên
cố hướng dẫn các chị nở mãi một cách, tỏa hương mãi một loại; loại nào, cách
nào công dung ngôn hạnh tiết liệt nhất. Thế rồi sau đó, khi đã đúc được chị
thành bông hoa nhựa rồi, họ lại chỉ muốn tìm đến những bông hoa dại biết kể
chuyện thỏ bông.
Thường bao giờ họ cũng bắt các chị lựa chọn: hoặc là
hoa dại và không có anh ấy, hoặc là thành hoa nhựa và có anh ấy; các chị sẽ
chọn ngay con đường hoa nhựa.
Các chị không biết, rằng nếu các chị cứng đầu làm
hoa dại, thì các chị sẽ không mất gì cả, mà còn kích thích người ta giữ các chị
lại hơn.
3. Gia đình còn hay mất là do đạo đức các chị
Chị thỏ bông có cái khả năng đi ba đêm về mà anh thỏ
bông vẫn không biết, và trên đường có rất nhiều anh thỏ đen, nâu, trắng sẵn
sàng rủ chị phiêu lưu. Cái gia đình thỏ bông thật ra còn hay mất là do chị, do
đạo đức của chị đến đâu. Chị thỏ bông hoàn toàn có thể tạo ra những vụ việc đi
lạc lần nữa để phiêu lưu mà chẳng mất gì. Nhưng trời phú cho chị thỏ bông (cũng
như cho các chị em phụ nữ) cái khả năng nghĩ về đạo đức rất mạnh, cho nên anh
thỏ bông mới còn vợ cùng nhai cà rốt với mình.
***
Tóm lại:
Bởi vì con đường hư hỏng của phụ nữ không cần mất công như các anh đâu. Theo
một thống kê mật, những lời đề nghị của phụ nữ được chấp nhận tới 8/10, trong
khi đàn ông chỉ có 1.5/10 mà thôi.
Bình đẳng với phụ nữ là cho họ biết vũ khí mà họ có,
và để họ tùy nghi xử dụng sau khi đã cân nhắc được mất.
Hôm nay, nhân vụ chị thỏ bông, tôi lấy lại chút bình
đẳng cho các chị. Còn bây giờ, tôi phải đi. Có người đang đợi tôi để hỏi: muốn
làm hoa dại hay hoa nhựa.
Tôi nghĩ kỹ rồi. Tôi chỉ hung hăng thế thôi. Ðể
không mất anh ấy, tôi sẽ làm hoa nhựa.
(Thể thao-Văn hoá 18.10.2002