Tết về. Về Tết!
Có phải
chỉ riêng trên quê hương Việt Nam mới mong đợi Tết về?
Sau mùa
mưa dầm kéo dài, ngày lê thê, đêm rả rích suốt cả mùa đông với bầu trời xuống
thấp và không gian nhỏ lại, Tết như từ một miền "Vô Trú" trở về.
Miền Vô Trú có nhiều sương mù và nắng mới vàng mơ nên Tết
mang về một ít nắng bất chợt và những sớm sương mù lành lạnh cho Mạ và cho
em. Màu sương pha của Tết đậu trên
những luống cải vàng của Mạ.
Tết sẽ vực dậy những bước đi lom khom trong tơi lá, cất
những cái lồng ấp của Ôn Mệ trên giàn thúng mủng sau hè. Tết giúp mở bớt nhiều lớp áo -- trong lớp
rách, ngoài lớp lành -- của o gái quê nghèo để chỉ còn một chiếc áo mới ôm cái
lưng ong và bờ vai vỡ đất của tuổi Xuân thì "gái 17, bẻ gãy sừng
trâu".
Dáng Tết xanh hơn và hương Tết đậm hơn vào những ngày cuối
tháng Chạp. Và đến đêm Ba Mươi thì dẫu có đóng cửa Tết vẫn vô nhà; sáng Mồng
Một, dẫu có khóa chặt cửa trước, cài then cửa sau, Tết vẫn ung dung túa ra
đường cười tươi chào những người áo mới...
Tuổi thơ ở
làng, tôi đã đợi những mùa Tết về với tâm trạng vừa hiện thực vừa mơ mộng như
thế đó. Tết Việt Nam là một thời điểm
giao hòa giữa ước mơ và thực tế. Ước mơ
không bao giờ cạn và thực tế không bao giờ đầy nên người Việt Nam "Về
Tết" bằng điệu sống khát khao của con dơi cũ về đong đưa dưới mái nhà cổ
xưa, chứ không đón Tết hay ngắm Tết
mông lung từ thế giới bên ngoài.
Về Tết là
về với hơi ấm của mái nhà thừa tự; về với mẹ dù mẹ còn đó hay mất rồi nhưng vẫn
mường tượng dang tay đứng đợi. Về Tết
là về với thế giới sơ xưa, xa mà gần với nỗi lòng cô Tấm, nụ cười thằng
Cuội, bản lĩnh Thằng Bờm, hào khí Thạch
Sanh... đã "dú" chín vàng hươm cất trong ngăn thần thoại và nỗi xúc
động ôm chầm những người thân bằng xương bằng thịt.
Tết về
trên quê hương. Quê hương về giữa lòng
người. Nhưng lòng người về đâu trong
mùa Tết?
Những câu hỏi có vẻ kỳ lạ xàng quanh như kiểu thiền sư ra
công án. Nhưng quả thật khi nói có một
"công án về Tết" cho người Việt Nam là một cách nói chân tình mà
không sợ mang tiếng lạm dụng danh từ.
Vì sao chữ "Tết" lại không thể là thọai đầu cho một công án về
Tết?
Thuở nhỏ ở
làng, cứ mỗi năm được mẹ cho ăn canh cải cay đầu mùa nấu với khuyếc tươi là tôi
biết Tết đang về lấp ló đâu đó ở sau hè.
Với tôi ngày đó, Tết không bao giờ mở cửa đi thẳng vào nhà.
Tết là là một hứa hẹn ngập ngừng đầy réo gọi của bầy trẻ xóm nghèo, nhưng cũng
là nỗi lo quắn ruột của những bà mẹ quê. Mắt mẹï hom hem mỗi buổi sáng vì mất
ngủ.
Mẹ lo cho ngày Tết với tư thế của một người ngoan đạo thờ
cúng tổ tiên ông bà. Kính cẩn lo cung
bái đối với người "trên đầu trên cổ" đã đành, Mẹ còn phải lo cho bầy
trẻ. Dù chỉ là chiếc áo vải to và đôi guốc mộc không sơn, nhưng trăm thứ dập
dồn đều đổ hết trên đôi vai trần mẹ gánh. Mẹ chừa mấy buồng chuối sau hè để
cúng Tết; giữ mấy bụi chuối vườn sau để lấy lá gói bánh Tét. Mẹ bán cặp gà giò để may cho con cái áo mới;
chừa con heo để bán lấy tiền mua bao nhiêu là hàng Tết chắt chiu. Riêng mạ thì chẳng có chi, ngoài mái tóc sau
mỗi mùa Đông lại bạc hơn. Áo mới của mẹ
là đôi bông tai thòa và cái áo dài vải đọan màu hoa lý chỉ sờn mà không bao giờ
cũ, nên cứ mỗi năm, mẹ lại đem ra "diện" trong ba ngày Tết một
lần. Có lẽ vì mẹ không có chi cả nên
lòng mẹ trống trải, bao la và sâu hút như cái giếng trời không đáy. Lòng mẹ cao vời dọi vào sâu thẳm đời con như
trăng soi đáy giếng. Ngỡ như gần, thật
gần trong tầm tay với, nhưng chẳng bao giờ chạm được giới hạn tận cùng.
Tết về!
Cái khoảng không bao la sâu thẳm của lòng mẹ không nói một lời nào nhưng lại có
vô biên lời để nói, để gọi những đứa con về Tết. Những đứa con Việt Nam xa quê dường như có một sự thôi thúc vô
hình trong mùa Tết của giống cá Hồi (Salmon).
Đấy là một sự thôi thúc vô hình thiên nhiên của nòi giống phải trở về
nguồn cội.
Nhiều dịp
đưa người thân lên phi trường San Francisco về quê hương ăn Tết, nhìn dòng
người lũ lượt về quê, tôi bỗng nao nao liên tưởng đến giống cá Hồi rủ nhau lũ
lượt về nguồn.
Cá Hồi!
Suốt một cuộchành trình chung thân ngắn ngủi trong khoảng từ 5 đến 7 năm, đàn
cá Hồi sinh ra trên một dòng sông nào đó, nhưng cuối đời, cá Hồi phải trở về
nguồn cội để sinh nở lần cuối cùng và nằm xuống vĩnh viễn ở đó.
Có những
giống cá Hồi như Chinook, ly cách dòng sông quê hương đến 5000 cây số để sống
vẫy vùng ngoài biển cả. Nhưng rồi cuối
một mùa đông nào đó, Chinook "động lòng quê" và gọi đàn tìm về quê
hương nguồn cội. Có thể nói cuộc hồi
hương của đàn cá Hồi Chinook là một cuộc về nguồn cảm động nhất trong mọi sinh
vật của địa cầu. Từ khi rời đại dương bắt đầu về dòng sông xưa, đàn cá Hồi
Chinook không thiết gì ăn uống. Quay đầu một mạch bơi thẳng về nguồn. Trên cuộc hành trình trở về quê cũ dài gần
ba lần chặng đường từ Sài Gòn về Hà Nội, đàn cá Hồi phải chiến đấu thường trực
với bao nhiêu gian nan hiểm trở dọc đường.
Trước những đàn cá lớn tìm mồi hung hãn, trong những dòng cuồng lưu của
đại dương nóng lạnh bất thường, với những cạm bẩy của biết bao lưới săn vây bủa...
đàn cá Hồi dù cho thịt nát xương tan (nghĩa đen) vẫn không không bao giờ đổi
hướng. Sau cuộc hành trình, có những đàn cá Hồi tìm về được dòng sông xưa cả
trăm con chỉ còn vỏn vẹn lơ thơ dăm ba con sống sót. Và những con cá sống sót
hầu hết đều mang thương tích cùng mình... Thế mà năm năm, cuối mùa đông, đàn cá
Hồi vẫn lũ lượt về nguồn. Về nguồn lần cuối không phải để tìm một con nước sâu
hơn, để xây tổ trên những đỉnh rong rêu phù hoa hơn, mà để được gối đầu an nghĩ
một giấc sau cùng giữa lòng nước cội nguồn của quê hương yêu dấu!
Sự thôi thúc
Về Tết của những người Việt xa quê không mang nặng tính bản năng như cá Hồi,
nhưng từ trong ý thức gắn bó yêu thương vẫn có những níu kéo rộn ràng không
giải thích được. Cũng như chẳng có ai
giải thích được sâu bao nhiêu là biên giới tận cùng của lòng mẹ-- đáy trăng!
Hơn 20 năm
với những cái Tết Về xa xứ, đã nhiều lần vào ngày mồng một Tết bên quê nhà mà
bên nầy, tôi vẫn miệt mài làm việc. Khi
tất cả mọi người đều làm việc, dù đang có một đất trời mùa Xuân trỗi dậy, nhưng
tôi biết ăn Tết với ai đây? Tôi cố làm
ra vẻ dửng dưng trong một xã hội dửng dưng như người mẹ mĩm cười tiễn con ra đi
với "cái cười bằng mười cái khóc."
Dù đó là ở Tàu, ở Phi, ở Nhật, Đại Hàn, Mỹ Châu hay Âu Châu... thì cũng
chẳng có nơi nào để cho lòng mình về Tết.
Nơi xứ người,
khái niệm về "Năm Mới" đâu có thiêng liêng một cách tự nhiên và đồng
bộ như ở quê mình. Chỉ 3 nước trên thế
giới có chung một ngày cho Năm Mới là Trung Hoa, Đại Hàn và Việt Nam. Nhật, Thái Lan, Lào, Miên... mỗi nước đều có
một ngày Năm Mới khác nhau. Trên đất Mỹ nầy, sẽ không có ai quan tâm thắc mắc
khi trên cùng một đường phố có người láng giềng Do Thái mừng Năm Mới vào cuối
tháng 9; người Mỹ "Happy New Year" vào ngày đầu tháng giêng; ông hàng
xóm sau nhà người Nga dòng Orthodox cắm hoa mừng Năm Mới vào cuối tháng giêng;
gia đình người Iran đầu đường mừng Năm Mới vào tháng 2; bà người Lào diện áo lễ
hội múa để mừng Năm Mới vào tháng 3...! Cái thời điểm thiêng liêng "mừng
Xuân nhân loại" ở quê nhà không còn là mốc thời gian duy nhất mở đầu một
năm đáng ghi nhớ đối với người khác xứ.
Ngày xưa,
tôi vẫn hiểu lầm về khái niệm "Ăn Tết" là Tết để ăn. Ăn nhiều thứ ngon mà ngày thường không
có. Nhưng khổ nỗi, cái ăn của truyền
thống Việt Nam không dừng lại ở vật chất mà ăn là một chuỗi phản ứng gợi nhớ có
điều kiện. Những ngày cuối tháng chạp
như bây giờ mà đến những cửa hàng Việt Nam và Á Châu ở những nơi đông người
Việt như Santa Ana, San Jose, Houston, Seattle, Sacramento... thì hàng Tết
chẳng thiếu một món gì. Từ bánh chưng,
bánh tét, bánh màu đủ lọai đến mứt các thứ, đồ nhắm Bắc Trung Nam, hoa quả tươi
đủ màu đủ giống đều có bày bán ê hề.
Thậm chí, giấy vàng mã, bài vụ cua bầu, bài tới đều có bày bán nhan
nhãn. Chỉ cần một ngày lương của một
người thợ trung bình là đủ sắm các loại thức ăn cho ba ngày Tết. Thế nhưng, cho dù vật chất có rôm rả đến mức
độ nào đi nữa thì tâm trạng Về Tết vẫn không bao giờ hiển hiện để có "nụ
Tầm Xuân nở ra xanh biếc" nơi xứ người, vì một lẽ đơn giản là xứ người
không có Tết nên Tết không về!
Ở quê nhà,
ra đường là gặp Tết, về nhà gặp Tết, hay vụng tìm cũng gặp Tết. Tết nức trong không gian, Tết tràn trong
không khí.
Thế mà nơi đây chỉ có Tết trong lòng người. Hàng năm, vào mùa Tết, những nhóm người Việt
tha hương còn đậm tình đất nước, cũng gắng Về Tết và tìm nhau trong ngày Tết
qua những Hội Tết cuối tuần. Cuộc vui lẻ loi bao giờ cũng cảm động. Nhưng con én chỉ làm đẹp mùa Xuân khi mùa
Xuân đã có. Người ta chỉ Về Tết thật sự
khi có Tết Về trong lòng người và trên
khắp cành cây ngọn cỏ.
Nếu không về thì biết bao giờ mới
tới, nhưng đã quyết về thì sớm muộn gì cũng sẽ tới. Đàn cá Hồi yếu đuối thế kia còn mãi mãi trung thành với chính
mình không chuyển hướng huống chi con người mang nặng suy tư. Trong suy tư, mỗi
người có một lối về. Đối tượng quay về có thể chẳng cần một tấm vé nào cả. Tấm vé về lại với chính mình không bao giờ
mua được vì khi bước lên tàu cũng là lúc quay đi. Quê hương đích thực là cõi sơ xưa, là hồn thiên cổ nằm tĩnh lặng
trong mỗi con người!
Đừng lỗi
hẹn với chính mình. Năm nay Tết Về ta
sẽ gọi mình Về Tết!
Trần
Kiêm Đoàn
Sacramento,
Cali., U.S. Mùa Nô-en 2004