Năm nay 2005, gia đình Cựu Học Sinh
Quốc Học chúng tôi đã có những ngày thật vui với các bạn từ phương xa đến tống
cựu và nghinh tân.
31 tháng 12 2004, Châu Ngoc Bính
từ
Chúng tôi:
Thạnh, Bính, Chinh, Gòn, Cơ, Vừa,
Phục, Hiền
đã cùng chung nhau hưởng một đêm
cuối năm 2004 tại căn nhà nhỏ nhưng tiện nghi đầy đủ của Chinh trên bờ biển
Surfside của Freeport Texas.
Ánh đèn ấm áp, không làm ấm lên
được cái lạnh cuối năm, những câu cười
tiếng hát cũng không che, không át đưọc tiếng sóng gầm buổi tối, nhưng những
tình cảm không biểu lộ hết được trong đêm hôm đó đã biến đêm cuối năm 2004
thành một kỷ niệm sâu đậm khó thể nào quên.
Bửa ăn tối đã được sửa soạn hết
sức chu đáo, nhờ 2 chị em chị Thạnh và chị Gòn với gà đi bộ, bún bò, và
Heineken hòa điêu với Cognac. Thật đúng
như “cổ nhân” thường nói: “Sau cái vô
tâm lạc điệu của mọi đàn ông bao giờ cũng có hình ảnh, bóng dáng khéo léo của
một người đàn bà”.
Trong lúc mọi người đang cười đùa
bàn cãi, tôi bỏ ra ngoài, tản bộ ra bãi
biển thưởng thức cái yên tỉnh vô cùng to lớn của đại dương.
Bãi biển tối đen, không một bóng
người, chỉ mình tôi trầm măc, yên lặng thưởng thức sóng biển nhẹ nhàng vào ra
trước mắt, tôi tháo giày đứng trên cát ướt để cãm thấy và nghe được tiếng rì
rào êm ã cuả sóng đêm đến và đi trong cái heo lạnh của một đêm cuối năm.
Đứng lặng yên dẫm lên trên sóng,
nhìn ra khơi thưởng thức những đớt sóng đêm màu trắng, tôi có cảm giác như một
người sắp chết chợt nhìn thấy quá khứ hiển hiện trôi qua trước mắt như một cuốn
phim dài với bao nhiêu là kỷ niệm, bao nhiêu là nổi trôi, bao nhiêu là dằn vặt,
sung sướng và đau khổ của gần 60 năm cuộc đời, tôi chợt thèm một hơi ấm quen thuộc: thuốc lá. Đành phải bỏ sự bao la, quay trở lại niềm nhỏ
nhoi ti tiện của con người, tôi trở về căn nhà sàn trên bãi biển, rủ Hiền ra ngoài
và xin hắn một điều thuốc lá.
“Ra đi vợ có dặn rằng:
Thuốc xin thì hút, thuốc mua thì
đừng
Lỡ mua thì phải coi chừng,
Những thằng phải gió, đứng gần nó
xin”
Cũng may căn nhà của Chinh không
xa bờ biển bao nhiêu. Bên ngoài trên
căn nhà sàn chúng tôi vẫn còn thấy được
sóng biển trắng xóa đằng xa, nghe được tiếng sóng gào với gió lạnh, sưởi ấm
bằng các đốm lửa nhỏ nhoi của đầu thuốc lá ủ kín trong lòng bàn tay.
Đêm trừ tịch mênh mông một lần
nửa giúp tôi gợi nhớ đến đêm trừ tịch
năm nào trên trại ti nạn Ga Lăng 2 của Nam Dương., ngày đó chúng tôi chưa lấy
nhau, cùng đi vượt biên trên một chiếc ghe, đến trại tị nạn cùng lần, sống gần
nhau chung một barrack. Đêm nào cũng
vậy, trại Ga Lăng luôn cúp điện kể từ 8 giờ tối, đêm trừ tịch năm đó trong bóng
đêm hoang vu và yên lặng, hai đứa tôi đứng sát vào nhau cúng giao thừa với tâm
tư hướng về gia đình còn ở Việt nam.
Mới đó mà đã hơn 20 năm, vật đã đổi sao đã dời, đời sống đã thấy nhiều
đổi thay, liệu con người còn muốn thay đổi?. .. Đợt sóng thần đêm giáng sinh tuần trước giáng lên các nước Nam Á hình như đã chứng minh rằng không có
gì bền vững mãi trên cõi đời này…
Nghĩ đến đấy, tâm hồn trở nên bức
rức tôi quyết định bỏ mặt bạn bè, lái xe trở về thành phố. Con đường trở về ban đêm cũng tối tăm và mờ
mịt như lòng tôi, nhưng những bài hát ngày xưa của một thời đã yêu và một thời
đã chết từ đĩa CD MP3 của Phục mang tặng đã giúp tôi có được bình tĩnh trên
đường trở về nhà.
1-1-2005: Theo “tiếng gọi của con
tim”, Trần Ngọc Cư và Tôn Thất Hải. từ
La Madeleine ở Westheimer và
Beltway 8 thật là dể thương với các bàn kê phía bên ngoài cửa tiệm. Chúng tôi bật cười vì đến tiệm cà phê lúc 8
giờ tối, mà các bạn của tôi trong đám cưới vẫn chưa được ăn.
Ngồi bên ngoài dưới ánh đèn
đường, chúng tôi để cho Phục tự ý order cà phê các lọai cho anh em, câu chuyên
lang man từ những kỷ niệm quá khứ đến hiện tại, từ Việt nam đến Hoa Kỳ Canada,
từ bạn hữu phương này qua phương khác.
Nguyễn Tấn Phục thực là một tay
văn chương chữ nghiã. Hắn nhắc đến những buổi hội ngô tương tự ở Việt
Phục nói tiếp: Những tình cãm mà
các anh em đã đầu tư vào chiều kỷ niệm đó trong những năm còn học trung học
ngày ấy, thưc sự đã sinh lời ghê gớm theo thời gian và chúng ta bây giờ đây có
lẻ sẽ tiêu dùng nó đến hết đời, khi
xuôi tay vẫn không bao giờ cạn. (Tên này về già ăn nói hay thật).
Cả bọn nhắc đến đêm qua tại bãi
biển:
Tiếc cho tôi không ở lại để đón
năm mới, để thấy Trương đình Gòn say rượu, một cái say thật nhẹ nhàng, mà thật
bão liệt, thật dễ thương, (…và đơn sơ trong tận cùng tâm hồn của một cựu Đại
Đội trưởng, đại đội trinh sát Sư đoàn 2 bộ binh),
Cả bọn thương cho Cư, Hải và Chi
đến muộn,
Và để bù lại cho tôi đêm hôm qua
đã về sớm không đón giao thừa trên biển,
Anh em đồng ý đi thẳng xuống biển
ngủ qua đêm dù lúc ấy đã 10 giờ đêm.
Ghé vào Kroger mua thuốc lá , rượu và snack, trong cơn mưa phùn lất phất
chúng tôi lại lên đường. Con đường trở
lại 80 miles hình như ngắn hơn với những mảnh vụn tình cảm của thời học sinh
non nớt được nhắc lại, bởi các kẻ dại khờ, lỡ dại kể ra, và được rốt ráo bình
luận bởi các người nghe, vẫn còn tàn ác như xưa, và có lẻ tàn ác hơn thời còn
đi học.
Các câu chuyện tình non dại rồi
cũng chấm dứt, đêm ngắn lần chúng tôi dù ngủ muộn bao nhiêu đi nửa cũng thức
dậy vào lúc 8 giờ, vì không thể nào bỏ sót được những giờ phút thần tiên tản bộ và đón bình minh trên bờ biển
vắng. Dưới đôi cánh sớm của những đàn
chim hải âu bay lên đáp xuống, trong ánh nắng yếu ớt của bình minh, một cặp
tình nhân, cắm lều ngủ qua đêm trên biẽn vắng cũng đã co ro thức dậy, ngơ ngác
nhìn chúng tôi, nhìn một lũ đàn ông lang thang điên cuồng trên bờ biển vắng, có
lẻ cả hai không bao giờ nghĩ rằng tình bằng hữu cũng là một thứ tình yêu…một
tình yêu vô cùng trong sáng.
Chiều đến, hầu như tất cả anh em
Quốc Học 61-64 tại
……
Ôi cái đám Quốc học 1961-1964 này,
tuổi đứa nào cũng trên 60 mà vẫn mày tao, vẫn thương yêu nhau, vẫn dí dõm đùa
dỡn như thời đi học. Có lẽ sau những
năm dài sinh kế, hôm nay sức đã mòn, gối đã mỏi, chân đã chồn, việc aí ân cũng
phải “gấp đôi” (1) bọn chúng tôi cũng đã nghĩ đến tương lai, những
ngày còn lại ôi sao còn quá ngắn thế cho nên mớI cố ráng kiếm thêm nhiều ngày
vui nửa, chỉ tiếc là những ngày vui nào rồi cũng qua mau…
Thôi, đừng suy nghĩ nửa vì…
Những ngày vui bạn ơi, Những ngày
vui vẫn thường qua mau….
Phạm Cơ
(1) gấp đôi = Gấp lại cho lớn hơn, chứ không phải nhân làm 2 lần