Tủ áo xanh

Tủ sách hồng

 

 

  

 

 

Đọc xong chuyện Vườn Rau Xanh, chị Huệ cũng không bằng ḷng cho rằng tôi kể chuyện ít quá, chị bắt tôi kể chuyện tiếp. Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn rồi đây.

 

Chướng thật!

Chuyện hay, chuyện tốt th́ rất vô duyên, chẳng ai muốn nghe.

 

Được rồi.

 

Chuyện các cô bạn tôi rất diện.

Tôi quá đơn giản.

 

Các em ở Nghệ An mặc áo mới đọc sách

 

 

Các cô bạn cho tôi lập dị, ăn mặc xoàng xỉnh, biết đi họp mặt Phượng Vỹ mà không chịu đem áo quần đẹp đi theo. Có người rất thất vọng và không ngờ bây giờ tôi xuống cấp đến thế, thậm chí c̣n cho tôi là điên điên tàng tàng.

 

Được chưa?

Sự thật là như thế.

 

V́ sao?

Tôi không giải thích được.

 

Đứng trước tủ áo tôi lựa nhanh vài cái áo nhẹ nhất, các áo hàng hiệu c̣n nằm trong góc tủ. Tôi không đụng đến, tôi chướng thật.

 

Rất chướng.

 

Cách đây mười mấy năm, bạn tôi qua Montréal thăm tôi, cô đem theo bức thư lạc quyên của một thầy giáo cũ nay là nhà sư.

Thầy quyên tiền làm băi đậu xe cho chùa, dự trù khoảng mấy chục ngàn mỹ kim.  Thầy nói cho tôi dịp để tôi làm công quả.

Tôi không trả lời và cũng không cho v́ nghĩ ḿnh sẽ cho bao nhiêu cho tương xứng với công tŕnh của thầy.

 

Tôi không thích xây chùa, xây nhà thờ. Tôi không hiểu tại sao.

 

Bạn tôi bảo tôi kỳ dị, cho một ít tượng trưng cũng được. Tôi không làm được. Tôi chướng thật.

 

Chuyện áo quần và đồ phụ tùng rất dễ giải quyết.

Tôi chỉ cần xin các cô em vài cái xách, vài cái khăn quàng, vài cái áo điệu là các em vội vàng đóng gói gởi để tủ áo các cô c̣n dư chỗ cho đợt hàng e-Bay sắp tới.

 

Ngày xưa đă có một thời tôi rất điệu, quần là áo lượt.  Chính tôi cũng thắc mắc về sự thay đổi này.  Tôi suy nghĩ măi v́ sao tôi lại thay đổi 180 độ như thế này.  Thiên hạ vừa làm việc thiện vừa ăn diện có sao đâu!  Gương công nương Diana đó.  Mặc áo quần rất sang trọng bồng các em bé Ấn Độ-Phi Châu. Tôi vẫn thấy có một cái ǵ không tương hợp ở đây.

 

Tôi không làm thế được.

 

Tôi nghĩ đến em Tâm ở Nghệ An, em mồ côi cha mẹ, ở với bà ngoại. Tôi gởi chiếc áo thun có h́nh chữ Québec về cho em. Em mặc không rời, giặt khô là mặc lại. Bà ngoại em hỏi v́ sao em thích chiếc áo này, em trả lời: “Con thích mặc áo này v́ con muốn ở gần bà Oanh.”

 

Tôi cũng thế, tôi thích mặc giản dị v́ tôi muốn gần với các em.

 

Bớt mua vài cái áo là có thể mua một tủ sách cho các em đọc.

 

 

Áo Québec ở Nghệ An

 

 

Tôi đă t́m được câu trả lời cho sự thay đổi này khi tôi đọc đoạn 13, câu 10-11 thư thứ nhất của thánh Phaolô gởi tín hữu thành Côrintô:

 

“Khi cái hoàn hảo tới th́ cái có ngần có hạn sẽ biến đi.

Cũng như khi tôi c̣n là trẻ con, tôi nói năng như trẻ con, hiểu biết như trẻ, suy nghĩ như trẻ con;

nhưng khi tôi đă thành người lớn, th́ tôi bỏ tất cả những ǵ là trẻ con.”

 

Đương nhiên khi tôi mua cái áo thật đẹp, thật đắt tiền, tôi sẽ không mặc cái áo xấu xí rẻ tiền.

 

Khi tôi có cái hoàn hảo tuyệt đẹp vững bền th́ tại sao tôi lại giữ cái phù du chóng qua.

 

Tôi mong các bạn phụ tôi một tay để mua áo mới cho các em mặc, mua sách cho các em đọc chứ đừng chê cười tôi, o xịt không thèm chơi với tôi, cho tôi là gàn, là thánh sống!

 

Léon Bloy đă từng buồn bă nói:

 

“Có một điều thật buồn, có phải là ḿnh không thể sống thánh?”

 

Triết gia Simone Weil c̣n nói thêm:

 

“Thế giới cần những vị thánh có ḷng như thành phố đang bị bệnh dịch cần bác sĩ.”

 

Thế giới cần thánh và ḿnh phải có can đảm sống thánh chứ!

 

Đó, không biết kể chuyện tới ngang đây chị Huệ đă tha cho tôi chưa?

 

Tôi hết chuyện kể.

 

Oanh Nguyễn