BÙI KIM CHI

            Rời trường Đồng Khánh, Diệu thả bộ dọc đường Lê Lợi, tâm hồn thanh thản, bình yên. Hàng cây bên đường thầm thì rồi bỗng reo vui mang hương xuân nhả vào chiều tím Huế. Xuống đến trường Đại học Văn khoa, Diệu rảo bước qua cầu rồi đi chậm lại đón ngọn gió mát buổi chiều trên cầu Tràng tiền lộng gió. Trời, mây, nước hòa quyện vào nhau tạo thành một bức tranh thơ thiên nhiên đầy màu sắc, đẹp, thơ mộng và quyến rủ. Từng đàn nữ sinh áo trắng nhộn nhịp đạp xe qua cầu trong chiều tan trường dưới vành nón nghiêng nghiêng che khuất một phần thân hình mảnh mai, yểu điệu dáng thơ ngây. Một thời áo trắng của Diệu đã qua. Diệu mỉm cười, nụ cười duyên dáng, tinh nghịch và đáng yêu.

 

-         Cô ơi! lên xe em chở Cô về.

-         Cô ơi...!

-         Cô ơi!....

 

Diệu vội vàng gật đầu chào và tế nhị từ chối lời mời gọi của đám học trò để một mình được thả bộ trên cầu. Nhìn những cánh hoa trắng bay lượn trên cầu Diệu cảm thấy vui vui và đọc thầm một đoạn thơ của Nguyên Tánh mà Diệu thích :

 

            Đôi chiếc cầu nối liền tình giao cảm

            Dăm con đò xuôi ngược chở khách qua

            Em qua cầu nghiêng nghiêng vành nón lá

            Buổi tan trường bóng nắng ngập đầy hoa

 

Qua khỏi cầu Tràng tiền, Diệu băng nhanh qua đường. Vẫn con đường quen thuộc từ trường về nhà, ngang nhà sách Ưng Hạ, đến Nhà hát lớn rồi vào cửa Thượng tứ. Bóng chiều đã chùng xuống, hàng cây mù u hai bên đường chuyển lá đong đưa nhẹ nhàng theo gió tiễn bước chân Diệu gõ nhịp đều đặn trên đường. Diệu vẫn thong thả, điềm đạm và quí phái trong tà áo dài lụa màu lục vờn trong gió để lộ chiếc quần xa tanh đen dịu dàng che khuất đôi chân thon dài của Diệu; trông Diệu đài các và rất Huế.

 

Ngôi nhà của Diệu dần dần hiện ra ven đường, một ngôi nhà cổ nho nhỏ, xinh xinh nằm trên đường Đinh Bộ Lĩnh gần ngã tư Anh Danh. Nơi đây Diệu đã lớn lên cùng ba mẹ và các em; cũng nơi đây đã đánh dấu những tháng ngày vui buồn thời con gái bên cạnh bạn bè thân yêu của Diệu. . . .

Bỗng một bóng người từ trong nhà Diệu vụt chạy ra ôm chầm lấy Diệu. Diệu giật thót người rồi reo vui:

 

-         A, Hoàng Mai ở mô ra đây?

 

Buông nhau ra, Diệu ngắm kỹ Hoàng Mai. Giọng Mai như lạc đi:

 

-         Mình vừa ở Sài gòn về. Răng, vẫn đi dạy đều đặn?

-         Ừ.

-         Ba Mạ răng rồi?

-         Ba Mạ vẫn khỏe.

 

Giọng Hoàng Mai ngậm ngùi:

 

-         Chị Thu ra đi không về nữa từ dạo ấy. Anh Trung và chị Minh ở với Ba Mạ. Tội nghiệp Mạ, từ ngày không còn tin tức của chị Thu Mạ cứ khóc hoài. Mình không hiểu và không tin được chị Thu lại không còn trên cõi đời này.

 

Nghe Hoàng Mai nhắc đến chị Thu, Diệu bùi ngùi xúc động. Chị Thu là chị gái của Hoàng Mai. Chị không đẹp nhưng dễ thương, dáng đài các với đầu tóc tém uốn ngắn – model một thời của thiếu nữ Huế. Ngày xưa chị Thu và Hoàng Mai đi học bằng xe hơi có ba đưa đón. Ba vẫn đưa đón hai chị em Mai đi học trên chiếc xe Peugeot đen hàng ngày – cành vàng, lá ngọc của ông. Thế mà bây giờ chị Thu không còn nữa. Gia đình Mai là một trong những gia đình thuộc loại “noble” của Huế. Ông bà hiền lành, nhân hậu; nhất là mẹ của Mai, một phụ nữ Huế đẹp, gương mặt tươi tắn; một đời phục vụ chồng con chu đáo trong lễ nghi truyền thống của một gia đình quan lại xưa.

 

-         Diệu ơi! Diệu còn nhớ cô Phương Chi không? Rồi giọng Mai lanh lảnh: Mình nghe nói cô Phương Chi ở Mỹ. Cuộc sống ổn định. Các con của cô đã lớn. Không hiểu con bé Mỹ Ngọc con gái đầu của cô nay thế nào rồi. Nhớ nhất là những lần cô lái chiếc Dauphine trắng của cô chở mấy đứa học trò cưng đi xem ciné ở rạp Châu Tinh và sau đó là đi ăn bún bò mụ Rớt. Hồi đó, Mỹ Phương là đứa học trò cô thương nhất. Bây giờ không biết Mỹ Phương lưu lạc phương nào. Hoàng Mai là đứa mà cô hay ghẹo là “búp bê Nhật”. Hoàng Mai có nuớc da trắng hồng, gương mặt bầu bỉnh, tóc mái cắt ngắn che phủ trán, hai bên vai là hai chân rít đong đưa trước ngực mà một thời đã réo gọi tiếng lòng “xôn xao” của nhiều chàng trai Huế.

 

Nắng chiều chưa tắt hẳn hoàng hôn đã vội vàng phủ xuống ôm ấp nội thành. Một góc hoàng thành, chút nắng huy hoàng chưa phai hết như cố giữ lại một khoảng trời riêng. Ai đó nếu có chút tình riêng với Huế sẽ không thể bỏ Huế mà đi. Ngọn gió đầu xuân vẫn nhẹ nhàng lay chuyển như đang mời gọi mọi người say đắm cùng xuân. Tiếng thơ từ một ngôi nhà nào đó đang vọng lại gợi nhớ một thời bâng khuâng trong tuổi mộng đưa hồn Mai dìu dặt theo tiếng sáo u hoài:

 

“Ta trở lại con đường xưa áo lụa

Hàng cây cao đứng đợi dáng em về

Em chưa về nên cây vàng lá úa

Ta cũng buồn đi giữa nắng lê thê”    ( * )

 

Trước hiên nhà Diệu và Hoàng Mai đang thổi hồn về quá khứ. Chiếc sập gụ già mấy chục năm còn lại đây giờ đang nghe tiếp chuyện của hai người.

 

-         Mai, mi còn nhớ hắn?

-         Ừ.

-   Từ ngày mi đi hắn như người mất hồn. Huế gọi hắn là “Nhiên điên”.

 

Mắt Hoàng Mai mở to :

 

-         Sao lại là điên?

 

Diệu tủm tỉm cười, nụ cười rất duyên :

 

-         Điên vì yêu?

 

Hoàng Mai đánh vào vai Diệu một cái thật mạnh:

 

-         Cái con này, ta đang hỏi nghiêm túc mà mi thì lại....

-         Thì ta cũng đang trả lời nghiêm túc đây. Mi chỏng tai mà nghe “chuyện tình thế kỷ 20”.

-         Này nhé, nhân vật hay lên ngồi bơ vơ ở Lương nghinh đình nhìn sông Hương chuyển mình mà nghĩ tưởng về tình yêu mộng mị của mình là hắn. Người mà chiều nào cũng đứng trước ngôi nhà cũ của mi ở đường Lục Bộ huýt sáo, tay bỏ túi quần, mắt đăm đăm tìm kiếm bóng hồng thuở nào mà hồn thì phiêu lãng nơi đâu cũng là hắn. Rồi điên hơn, có lần ta thấy tận mắt hắn đạp xích lô đầu đội nón lá mà trên chiếc nón dán đầy tên mi, còn gọng chống hai bên trần xe thì treo lủng lẳng hai hàng chữ I love you, miệng phì phèo ống pipe; nhưng trông anh chàng cũng nghệ sĩ lắm à nghe. Nhiều lúc ta nghĩ cũng tội cho hắn, tấm bằng Cao học Triết của hắn thế mà bỏ, đi lang thang với mối tình đơn phương, lặng lẽ. Ôi chuyện tình yêu không biết đâu mà tính. Huế của mình có những mối tình điên điên như rứa đó.

 

Bất ngờ Diệu đưa tay ấn lên ngực của Mai và nói :

 

-         Ta hỏi thiệt, có khi mô mi nghĩ đến hắn?

 

Hoàng Mai nhíu mày, mắt xa vắng :

 

-   Có, một đôi lúc buồn, nhớ Huế ta có nghĩ đến hắn nhưng với tình cảm bạn bè của thời sinh viên, còn yêu thì không. Giờ trở lại Huế, nghe mi kể chuyện về hắn ta thấy nao lòng. Ba mươi năm rồi còn gì. Ngày ấy hắn yêu ta, ta có biết nhưng ta thì không thể... Diệu tinh nghịch đáp tiếp lời Mai: Vì ta đã yêu người khác chứ gì?

 

Hoàng Mai đưa mắt nhìn trời, tay vuốt hờ mái tóc xỏa ngang vai, đầu nghiêng nghiêng làm dáng – một thói quen có từ thời con gái. Hoàng Mai mơ màng nói thầm: Xuân đã đến rồi!

 

Gió xuân lành lạnh, hương xuân nhả khắp nơi tình tự, ve vuốt hồn người. Rồi Mai giật mình: ta đã tiễn và đón không biết bao nhiêu mùa xuân nhưng có lẽ đây là mùa xuân kỷ niệm.

 

Lần đầu tiên Hoàng Mai nghĩ và nhớ nhiều về hắn với những hoài cảm thuở “âm vang của tiếng hát không lời”. Một khoảnh khắc xuân với hắn. Hắn yêu Mai, một tình yêu đầy mộng mị. Đã nhiều lần hắn làm Mai sợ và lẫn tránh hắn rồi sau đó là một chuỗi ngày ân hận vì dù sao hắn cũng là một trong những người bạn thân cùng nhóm.

 

Mai vẫn còn nhớ những chiều nội thành hắn lẽo đẽo theo sau chân Mai vừa đi vừa huýt sáo làm Mai phát ngượng chân đi  quấn quýt muốn té, về đến tận nhà mới hoàn hồn. Rồi một đêm 30 Tết hắn dám bẻ khóa cửa ngõ nhà Mai bê vào sân 20 chậu mai vàng nho nhỏ nở rộ, sắp thành hình trái tim, giữa trái tim hắn dùng sơn trắng ghi hai chữ : Yêu em. Sáng mồng một, mở cửa ra sân Ba mở tròn mắt rồi lắc đầu gọi vội con bé giúp việc : Thôi dẹp đi con, lấy dẻ và dầu hỏa chùi cho sạch. Còn Hoàng Mai thì mặt tái xanh thập thò ở cửa phòng lòng thấp thỏm không yên. Chị Thụy và chị Thu của Mai thì tủm tỉm cười : Cái thằng điên! Nhưng hình như Ba cũng thông cảm cho cuộc tình vụng dại đầy ấn tượng của hắn mà không nói gì chỉ lẳng lặng lắc đầu thương hại.

 

Thuở ấy hắn yêu Mai say đắm nhưng không bao giờ hắn dám mở lời chỉ cười cười, nói nói khi ở trong lớp học hay trên giảng đường có cả đám bạn đang cùng nhau tranh luận một vấn đề gì mà trong đó cũng có cả Hoàng Mai. Lúc ấy, hắn thật tự nhiên, thật đàn ông, nhưng mỗi lần gởi cho Mai cái thiệp xuân, cành hoa tươi hay âm thầm bày tỏ tình cảm thì trông hắn ngơ ngác đến tội nghiệp.

 

Bất chợt Hoàng Mai gọi Diệu:

 

-         Ê, ngày mai mi đưa ta đi gặp hắn.

 

Diệu mừng rỡ :

 

-         Thiệt không mi, tội hắn mi ơi. Ừ, ngày mai ta sẽ đưa mi đi.

-          

Trời vẫn Huế. Xuân vẫn Huế. Ta đang ở trong mùa xuân của Huế. Hạnh phúc quá, Huế ơi! Hoàng Mai xúc động thầm thì giữa trời xuân rạo rực đêm nội thành.

 

Mới 5 giờ sáng Hoàng Mai đã trở dậy. Một đêm không ngủ. Bên cửa sổ nhìn ra đường, dưới lớp sương mờ ảo xa xa, mưa bay nghiêng, vài chiếc lá rơi vội xuống đường – những chiếc lá già cuối cùng còn sót lại từ giã cành cây. Mai cảm thương cho thân phận kiếp người, rồi có một ngày nào đó: một ngày xuân, một ngày hạ, một ngày thu, một ngày đông Mai rồi cũng sẽ như chiếc lá vàng cuối cùng còn sót lại rời cành.... Mai mỉm cười, ngậm ngùi, xa vắng : Ừ, hôm nay mình sẽ gặp lại hắn, sẽ gặp lại hắn. Nhiên ơi!....

 

Diệu cũng trở dậy đứng yên lặng sau lưng Mai. Một nỗi niềm thương cảm ùa vào lòng Diệu. Diệu cảm thông Mai, thương Mai – người bạn gái thân yêu thuở nào. Thời ấy, từ cuộc sống khép kín của Mai đến nề nếp gia phong của gia đình; có lẽ Hoàng Mai không thể nào yêu Nhiên được.

Nắng xuân réo gọi bên kia hoàng thành. Lòng người rộn rã. Một ngày mới bắt đầu, hoa lá xôn xao gọi mùa. Diệu và Hoàng Mai cùng nắm tay nhau rời nhà.....

 

( * ) Thơ Huyền Hạc                                                                 B . K . C

                                                                                              (Biên hòa – Đồng nai)