C̣n Nh́n Thấy Nhau!
Vài cảm
nghĩ của sau ngày hội ngộ QH-ĐK 2010 tại
Phạm Cơ
Vâng thật là may mắn
để c̣n nh́n thấy nhau mỗi năm.
Ba năm trước, 2007 gặp nhau ở Montreal lần đầu tiên, 2008 lần
thứ hai tại Houston, và 2009 ở Seatle lần thứ ba
giữa các bạn Đồng Khánh và Quốc Học lứa
tuổi 50 trở lên đă để lại một dấu
ấn thật là sâu sắc.
Tôi không có cơ hội
gặp các bạn ở
Lần gặp tại
Seatle th́ quả là vô cùng vui nhộn, v́ thế năm nay
đề nghị họp tai Orange County cùng với chuyến
đi cruise 3 ngày tại Long Beach đă được anh chị
em hưởng ứng mạnh mẽ….
Chúng tôi đến phi
trường John Wayne lúc 11 giờ
tối nên không tham dự được ngày tiền hội
ngộ tổ chức tại nhà anh Lê Văn Thạnh…Đọc
bài tường thuật của chị Hiệp Thành mà tiếc
v́ thức ăn đă ngon, nhiều, và các người cùng
ngồi ăn chung đề ngon (nhại văn Nguyên
Tuân) cũng rất là vui. (Thôi th́ thôi nhé có ngần ấy
thôi!!!)
Ngày hôm sau tranh thủ
buổi sáng c̣n rănh tôi đă ghé thăm đươc Anh Lê
Mông Ngọ vừa là thầy dạy của chúng tôi ở
Hàm Nghi và Nguyễn Tri Phương, vừa là Thiếu
trưởng Thiếu đoàn Trần Quốc Toản của
tôi… Anh tuy đă đến 90 nhưng vẫn c̣n minh mẫn
và khỏe mạnh tuy có chậm chạp và ít nói hơn
trước.
Chiều đến
chúng tôi vội vă đi họp mặt v́ nghe nói chương
tŕnh khá dài và ban tổ chức nhất định khai mạc
đúng giờ , nhưng mặc dù “Xưa nay Nhân định
thắng Thiên cũng nhiều”
nhưng lần nay chúng tôi vẫn không thể khai mạc
đúng giờ như đă hứa… Ban tổ chức cần
mẫn và hết sưc chu đáo đă mang buổi họp
mặt đến mức thành công một các dễ
dàng…. Nhiều Anh chị than
phiền Ban tổ chức nói quá nhiều choán mất phần
văn nghệ và giải trí nhưng thưa các anh chị: Biết làm sao được, 365 ngày đă qua nay mới gặp
lại nhau, nói làm sao cho hết những niềm nhung nhớ,
nói làm sao cho hết nỗi niềm riêng tư v́ mai đây “Tiễn
đưa nhau đi rồi, con mắt c̣n có đuôi”. Vả lại nếu không nói hôm
nay th́ sẽ nói khi nào?
Nhóm Đồng Khánh
1967 vẫn rất vững vàng trong tổ chức văn nghệ,
các bài ca điệu múa đều được tập dợt
rất kỹ… Tôi phân vân tự hỏi không biết mấy
bà nội bà ngoại này ngoài th́ giờ trông nom các cháu ,th́ giờ
lo cho các vị phu quân vốn càng già càng trở nên khó tính
(như chúng tôi), “trong mười ngón tay đó, các chị
c̣n ngón tay nào để học múa? học ca?” (Nhại thơ Nguyên Sa: Trong mười ngón tay đó, Em c̣n ngón tay
nào để giữ lấy tay Anh?)
Mười ngón tay có
ngón ngắn ngón dài
Ngón tay trông cháu
Ngón tay thờ cha
Ngón tay cơm nước
cho chồng
Ngón tay cài cúc áo
Ngón tay mở e-mail
Trong mười ngón tay
đó
Em c̣n ngón tay nào
Để học múa? Học
ca?
Các ca sĩ nghiệp dư đều hết sức xuất
sắc từ chị Thy Nga, cho đến Anh Chuân, anh Mỹ,
bạn Lê Tuấn và các Anh các Chị khác mà tôi không thể
nhớ hết tên, Thôi xin mờ quí vị xem h́nh Ảnh trên
các Link đi kèm ….(Đầu óc hết sức chật
hẹp, tên vợ con và cac bạn bè hay gặp thi nhớ,
tên các Bạn khác, đă ráng học thuộc rồi, một
tuần sau quên hết chẳng c̣n nhớ ai. Ôi sức người có hạn,
tên người thầm yêu trộm nhớ 40 năm trước
cũng c̣n không nhớ các bạn ơi? Rơ ràng Trên bảo nhớ,
dưới không nghe?)
Đêm hội ngộ rất đặc sắc, và mang nặng t́nh Quốc Học
1961-1964 với bài điễm danh của Cung Trọng Bảo…
Ư thơ dồi dào gần 200 câu thơ Bảo đă mô tả
trúng phóc, đă đá thủng lưới các cá tính đặc
biệt của bạn bè đến tham dự đêm hội
ngộ từ Canada cho đến Hoa Kỳ…Nhưng nhà
thơ luôn luôn cố ư tự quên ḿnh…Trần Ngoc Cư, bút
hiệu thi sĩ “Dạ Em” đă bổ túc phần thiếu
sót đó trong hai câu thơ bất hủ, vâng chỉ có hai
câu mà hắn ta đă môt tả được toàn thể
Anh Em:
Cung trọng Bảo, Cung trọng Bảo, ngọn bút lông
kỳ diệu!
Nh́n vịt trời mà vẽ
được thiên nga!!!!
Cuộc vui nào rồi cũng chấm dứt…Đến
nửa đêm là đến giờ chia tay, nhiều bạn
c̣n quyến luyến v́ không tham dự chuyến Cruise 3 ngày từ
Long Beach trên tàu Carnival of Paradise… Nhiều Bạn không tham dự
v́ nghĩ rằng ḿnh đă đi Cruise nhiều lần rồi
nên không đi nửa…Các Bạn lầm to…
Chuyến đi này thật là vui, khi bạn cũ gặp
nhau chuyện tṛ suốt mấy ngày trời không lo lắng
bếp núc cơm nước, không lo đến giờ phải
đi về nhà, không lo cháu ngoại cháu nội kêu la v.v.v…nay ở nhóm này mai sang nhóm khác …Sáng tại pḥng ăn, chiều tối mịt
trên bong tàu, tâm sự chuyện trời ơi trong khói thuốc lá và trong trong cái
lạnh của biển ban
đêm….
ÔI C̉N G̀ THÚ VỊ HƠN,
Và c̣n thú vị hơn nửa, khi gặp lại những
người mà ngày xưa ḿnh tưởng phải chết
đi được nếu không nh́n thấy nhau:
(…..Ôi đôi ta t́nh
thương nhau th́ vẫn nặng, mà lấy nhau hẳn là
không đặng….)
Thế mà giờ đây: không như Lê Uyên Phương
“ Giờ này C̣n nh́n nhau, c̣n thắm thiết
trong mối sầu, c̣n bổi rối thương
đau…Ngày mai ta không c̣n thấy nhau”
Mà lai như Phan Khôi:
Hai mươi bốn năm sau, t́nh cờ
đất khách (Mễ tây cơ) gặp nhau!
Hai mái đầu đều bạc
NẾU CHẲNG QUEN LUNG
ĐỐ NH̀N RA ĐẶNG
Tiễn đưa nhau đi rồi
Con mắt c̣n có đuôi
Xin cám ơn Ban tổ
chức hội ngộ, đă cho anh em cơ hội gặp
nhau
Cám ơn Bạn Hoàng
Thi Thao, đă tập dợt, đă đem một ban nhạc
thật cừ, dàn nhạc thật tốt, âm thanh trong sáng
đến giúp anh em
Đặc
biệt cám ơn Chị Đoàn Thu Lê đă tân t́nh lo lắng,
liên lạc tổ chức khách sạn, tổ chức ghi
danh, nhất là công cắt nem chả suốt mấy giờ
đồng hồ cho đêm hội ngộ cùng vơi các chị
Đồng Khánh khác.
Giờ đây, hảy
bắt chước thiếu nữ đi chùa Hương:
Xin kết thúc ngang
xương bài viết nầy với một chút ví von chắc
là không đúng:
[Con tàu Carnival nhỏ
như thành phố Pleiku, tại sao? Tại v́:
“Đi dăm phút đă về chốn cũ,
một phút bên nhau ḷng bỗng bâng khuâng?
Xin cảm ơn tàu (ship) ấy
có em
Xin cảm ơn môt mái tóc mềm
Mai xa lắc trên thành phố
khác
C̣n một chút ǵ để nhớ
để thương”]
Hẹn gặp năm 2011 tại Toronto Canada
Phạm Cơ
Click
ở link này xem h́nh ảnh tối thứ năm
: Đêm Hội Ngộ
Carnival
of Paradise Ngày đầu tiên
Ensenada
of Mexico Ngày thứ hai
Ngày
thứ hai: @ Rex club on The Carnival
Chiều
và Tối thứ 2: Chụp h́nh formal và Lang thang trên tàu
Carnival (update on July 9 2010)
Ngày
cuối cùng trên cruise vời những tấm h́nh kỷ
niệm một thời học tṛ đùa nghịch
Click ở các link này
xem h́nh ảnh trên tàu Carnival of Paradise