“Ngực già nua mang một trái tim xanh.”

Lê đình Hạnh

 

 

Dong laiCÔ BÉ NGÀY XƯA

 

Anh bỗng gặp em bên kia đường phố.

Có phải em không ?  Sao lòng ngờ ngợ.

Chuyện ngày xưa, nay thức dậy bất ngờ:

 

Ngày đi học với tình yêu chớm lạ,

Anh chờ em về trên đường trải lá,

Nắng hanh hanh làm đôi má em hồng,

Anh đi sau em, chân bước ngập ngừng.

Em xa lạ tuy gần như gang tất,

Tiếng guốc em khua, khiến lòng anh ngây ngất.

Từ trường Ðồng Khánh về nhà em xa lắc,

Anh vẫn theo em hai buổi sớm chiều.

Khoảng cách không xa mà cũng chẳng gần,

Em có nhìn lui, anh làm thinh cúi mặt,

Tim rộn ràng lòng bối rối bâng khuâng.

 

Cũng có bữa em đi xe buýt,

Anh lên theo đứng sát bên em.

Em run run vì sợ gặp người quen,

Anh thương quá nhìn mắt em như muốn khóc.

Ðôi tay em ôm ghì cặp sách,

Bàn tay em có ngón út sơn hồng.

Có phải em để lại cho anh,

Một vết son mà suốt đời anh vẫn nhớ.

 

Bạn bè em thì thầm to nhỏ,

Chắc hẵn rằng họ đã biết anh yêu.

Tuổi dại vụng về không nói được một điều,

Chẳng lẽ cứ nhìn nhau cho đến ngày tận thế…

Con đường cứ quen đi, từng gốc cây qua ngõ phố,

Hết mùa đông đến rồi hè sang.

Dong laiPhượng trên cây đã đỏ rực bên đường,

Ve rộn rã báo đến ngày chia cách,

      Hết năm học anh bỏ đi kiếm sống.

 

Ba mươi năm qua, anh vẫn là anh,

Ngực già nua mang một trái tim xanh,

Lòng rộn rã khi gặp em trên phố.

Em có thoáng nhìn qua, chắc em không còn nhớ.

      Anh thì thầm: “Ôi ! cô bé ngày xưa…”

 

Lê đình Hạnh,

cựu học sinh Quốc Học, vẫn bám trụ ở Cồn Hến, Huế…và làm thơ.

 

 

“SuốI Tóc”  Ảnh của Phạm Văn Mùi

       “Dể Thương” Tranh Nguyện Thanh Bình

 

TÌNH GIÀ

 

Hai mươi bốn năm xưa,

một đêm vừa gió lại vừa mưa,

Dưới ngọn đèn mờ, trong gian nhà nhỏ,

hai cái đầu xanh kề nhau than thở:

 

--“Ôi đôi ta, tình thương nhau thì vẫn nặng,

mà lấy nhau hẵn đà không đặng:

Ðể đến nỗi tình trước phụ sau,

chi bằng sớm liệu mà buông nhau!”

 

--“Hay nói mới bạc làm sao chớ !

Buông nhau làm sao cho nỡ?

Thương được chừng nào hay chừng ấy,

chẳng qua ông Trời bắt đôi ta phải vậy!

Ta là nhân ngãi, đâu phải vợ chồng,

mà tính chuyện thủy chung!”

 

 

Hai mươi bốn năm sau,

tình cờ đất khách gặp nhau:

Ðôi cái đầu đều bạc.

Nếu chẳng quen lung,

đố có nhìn ra được?

Ôn chuyện cũ mà thôi.

Liếc đưa nhau đi rồi,

con mắt còn có đuôi.

 

Phan Khôi, Phụ Nữ Tân Văn, số 122, 10-3-1932

 

Tản mạn:   Những năm trung học khi đươc học về thi ca Viẹt Nam, các thầy giáo chúng ta đều lấy bài Tình Già của Phan Khôi như là mốc thời gian mở đầu cho thơ mới của ViệtNam.  Ngày đó chúng ta ai cũng ngạc nhiên thầm phục năm 1930 Phan Khôi đã nhìn thấy được “con mắt còn có đuôi” !!!

Ngày nay có lẽ Tuổi Lục Thập sẽ tìm thấy trong bài thơ này những “ý tình rất cũ nhưng cũng  rất mới” (hương gây mùi nhớ, trà khan giọng tình). như Lệnh Hồ Xung đã thốt lên lời bàn khi được uống thứ rượu đặc biệt cất từ Thổ phồn rôi đươc cất lại lần thứ hai để tránh độ chua khi mang về Băc Kinh tại Cô Sơn Mai Trang dưới đáy Tây Hồ trong Tiếu ngạo giang hồ: Trong cái cũ có cái mới và trong cái mới có cái cũ!!!

 

Nhưng có ai lại nói đến cũ và mới trong tình yêu nhỉ.???