Nhát gái

 
Chàng biết mình nhát gái
Nên chàng đi thật gần (1)
Sợ khi nàng nghiêng nón

Liếc nhầm phải người dưng

 
Thư chàng đâu dám trao
Hàng trăm ngày theo nhau
Chàng chỉ trao ánh mắt
Mà hồn nàng lao đao
 
Chàng đưa sáng đón chiều
Bắn tên vàng Tình Yêu
Nàng vô phương đón đỡ
Ngòai mặt vẫn làm kiêu
 
Chàng không dám cầm tay (2)
Chỉ ôm nhẹ bờ vai
Không dám nhìn trong mắt (3)
Lúc đặt chiếc hôn dài
 
Chàng biết chàng nhát gái
Đâu dám quen nhiều người
Hương nàng thôi cũng đủ 
Êm ái suốt một đời
 

Đặng Lệ Khánh

 

 

 

Tranh: “Tan Trường” của  Nguyễn Thanh Bình

 

Lời Bàn:   

(1) Nhát gái mà đi sát bên người ta, lấy cớ sợ liếc nhầm người dưng

(2) Không dám nắm tay, mà chỉ dám ôm. . .?  …. bờ vai?

(3) Không dám nhìn trong mắt mà chỉ dám … hôn ….dài ….

(4) Mấy tay cupid này chỉ chạy lòng vòng chung quanh 3 em, mà còn quay lưng lại quả là nhát gáiquá !!!

 

 

Tình Mất :   Kỷ niệm một kinh nghiệmNhát Gáikh ông thành công, được  nhờ một sưu tầm của bạn đọc phươngvy.com v à muốn đứng chung với bài Nhát gái ( lại thành công).  Phức tạp quá

 

Ai người thành thật?  Thưa Quí vị?

TÌNH MẤT

 

Ôi ! những kẻ tôi chỉ chào một bận,

Chân xa mau, lòng chưa kịp trao thân,

Trên đường tôi nếu trở lại vài lần,

Chắc ta đã yêu nhau rồi, -- hẵn chứ

Một lời nói nếu gan ướm thử;

Một bàn tay đứng lưỡng lự trao thơ;

Một lúc nhìn thêm, đôi lúc tình cờ,

Chắc lẽ đã làm nên luyến ái

 

Yêu biết mấy nếu lần gặp lại!

 

Tôi vụng về, tôi ngơ ngác, nên chi

Người bên tôi tôi để người đi,

Tôi làm nũng, quyết giữ lòng kiêu hãnh;

Ngườiđó, tôi làm như ghẻ lạnh;

Người đi rồi, thôi mong mỏi đâu!

Những bàn tay đáng lẽ phải giao nhau,

Hờ hững thế! Không chịu cầm lưu luyến.

 

Ôi ! những kẻ cùng tôi không hứa hẹn!

Người không quen nhưng tôi chắc sẽ yêu!

Mặt vừa nhìn chân đã muốn theo;

Tình mới chép một hai dòng nhật :

Tên viết tắt, tin rằng lòng nhớ kỹ,

Bạn một hôm đi đến rất tình cờ;

Tình quên đitrong những bức thơ

Viết không gửi, xếp nằm trong sách :

Ôi ! bao kẻ chỉ một lần gặp gỡ !

Bởi sao lòng tôi rất thương đau

Khi nghĩ thầm: “nếu ta đã gần nhau !...”

 

 

Huy Cận, Lửa Thiêng