Ðịnh Giang

             

 

NÁU NƯƠNG

 

 

 

 

 

Mưa rừng ngầm ngập lối đi,

Sương trùng bản lũng thấy gì phương anh.

Cho tôi níu lấy vai mình,

Với tay vuốt tóc  làm hành lý thôi

Mai anh đường dốc khuất rồi,

Em về bóng nhỏ ôm người náu nương.

Môi hôn bước nửa thôi đường,

Tay lên đưa tiễn mắt buồn khỏa thân.

Du em đến nữa cho gần,

Còn bao ngày tháng tần ngần chi anh

 

 

TÌNH CHẾT

 

 

 

Như người thủy thủ trở về thành phố ngủ quên

Con đường tháng giêng bước chân nhiều ác mộng, Nghe điệu buồn và bão biển đổ sau lưng.

 

                  

Tôi về đây mặt đường khô đã chết.

Xác thân gầy níu dĩ vãng trên vai.

Qua lối đó nắng vàng hơn sắc áo,

Thứ sáu chiều Anh còn nhớ chi không !

Tôi nằm đây mặt sầu vương xóm học,

Mùa hè rồi sao môi vắng tên Anh,

Phương trời ấy lòng tàu say sóng bể,

Và đảo hoang che lấp nẻo thiên-đường.

Qua xứ nhớ tôi về làm du mục

Bên rừng hoang dã thú níu chân Anh.

Con đường cũ mưa chiều lên ướt mắt.

Lệ sương hòa đành lạc nẻo thiên thân,

Tôi chợt tỉnh và mối tình đã chết

                          *

                       *   *

Anh đã đi, như quen nhiều bội bạc,

Quãng đường xưa nở muộn hoa học trò

Vời lối cũ cô đơn rầm gác thượng.

Tiếng anh đây : " Mình thất lạc nhau rồi "

Con tàu mục tôi quay về bến đợi.

Xóm học chiều thầy cũ, bóng vân-trang,

Ôi phương anh và thiên đường đã lỡ,

Còn nửa cuộc đời người giết nốt dùm ta.

Khi trở lại trên vai đầy kỷ niệm.,

Tháng bảy rồi : Ừ sinh nhật anh đây !

Kiếp du mục gửi người hoa nước mắt,

Gót đam mê anh dẫm nát hồn tôi.

Qua biển cát tình đi không dấu vết,

Tay buông xuôi còn cố níu vai người.

Ðến xứ nhớ tóc cài hoa ảo tưởng,

Ôm dở dang về hoang đảo ưu phiền,

Con sông cũ xin chối dài dĩ vãng.

Bên rừng hoang dã thú gọi tên anh