Mơ
Đi Em
Cõi bao la em sẽ lạc lối về
Trăng và sao , hương và gió đê mê
Em sẽ suốt ngày chìm vào hư ảo
Em sẽ quên anh chờ em bước dạo
Mỗi chiều về lúc nắng mới vừa tàn
Tay trong tay mà hồn đã mênh mang
Đi bên cạnh mà sao nghe xa lắc
Thơ em viết đừng nồng nàn quá lắm
Trái tim thơ em xẻ bảy chia ba
Mỗi chữ trao người một nhát dao
đưa
Anh che vết thương bằng lòng anh
đôn hậu
Biết em say vùi giữa chữ và lời
Khung trời riêng chỉ đón có em
thôi
Anh ngồi đợi em một ngày tỉnh
giấc
Anh tự hỏi nếu hồn thơ em mất
Em có còn là em của anh không
Em có còn nhìn anh với mắt sóng
xanh trong
Hay tình chúng ta chỉ còn là sa
mạc
Em hãy làm thơ đi cho hồn em trỗi
nhạc
Em hãy viết đi những câu chuyện
mộng mơ
Em hãy bay đi trời thơ ngát xanh
lơ
Em hãy là em của một đời sương
khói
Mơ đi em, anh suốt đời sẽ đợi
Đặng Lệ Khánh