Khi tôi chết, viếng tang, đừng buồn bă
            Cười cho to, kể chuyện tếu v
ui đùa
            Trong sáu tấm, ắt rằng tôi h
ả dạ
            Lên tinh thần, ấm áp buổi tiễn đưa....

            Nếu làm biếng, cứ nằm nhà thoăi mái,
            Viếng thăm chi vài phút có thêm  ǵ?
            Mắt đă nhắm nghiền, thịt da lạnh ngắt
            Có bôi son trát phấn cũng thâm ch́.

            Tôi đi trước, hẹn gặp nhau ở ĐÓ !
            Ai thay da măi măi sống muôn đời  ???
            Kẻ trước người sau xếp hàng xuống mộ
            Biết đâu là khời điểm cuộc rong chơi???

            Nếu có khóc, khóc cho người c̣n lại
            Bởi từ nay thiếu vắng nổi đầy vơi
            Cũng mất mát, bóng h́nh lời ân ái
            Tựa nương nhau, hụt hẫng giữa đất trời.

            Đừng đăng báo, phân ưu, lời cáo phó
            Chuyện thường t́nh phí giấy có ích chi       
            Gửi mua gạo, giúp người nghèo đói khó
            Dịu đau buồn, đôi kiếp sống hàn vi  .

            Trổi nhạc vui cho người người ư thức
            Cuộc nhân sinh sống chết cũng tương đồng
            Khi nằm xuống xuôi tay và nhắm mắt
            Th́ đau buồn, hạnh phúc, cũng hư không.

            Đừng đắp mộ, khắc bia ghi tên tuổi
            Vài ba năm hoang phế chẳng ai hoài
            Vũ Trụ xoay vần Thời Gian tiếp nối
            Tỷ Tỷ người đă chết tự sơ khai.

            Khi tôi chết đừng ma chay đ́nh đám
            Hỏa thiêu tàn, tro xác gói về quê

            Dẫu bốn biển cũng là nhà, bầu bạn

            Trong tôi c̣n tha thiết nỗi hoài hương

            Th́ cũng chất  H- C- O - N   kết lại
            Nắm tro xương hay hài cốt khác nhau ǵ ?
            Nhưng Đất Mẹ chan ḥa t́nh Thân Ái

            Cho tôi về, dù cát bụi vô tri .....

 

              Tràm Cà Mau

 

 

Lúc Chết (Thơ Nguyên Sa)

 

Anh cúi mặt hôn lên ḷng đất

Sáng ngày mai giường ngủ lạnh côn trùng

Mười ngón tay sờ soạng giữa hư không

Đôi mắt đă trủng sâu buồn ào ảnh

 

Ở trên kia mây muà thu có lạnh?

Anh nh́n lên mái cỏ kín chân trời

Em có ngồi mà nghe gió thu phai

Và em có đốt hương bằng đôi mắt sao sáng

 

Lúc ra đi hai chân anh đằng trước

Mắt đi sau c̣n vướng vất cuôc đời

NHẠC SẦU

 

                           (Tặng Nguyễn Gia Trí)

 

Ai chết đó ? Nhạc buồn chi lắm thế!

Chiều mồ côi, đời rét mướt ngoài đường;

Phố đ́u hiu màu đá cũ lên sương,

Sương hay chính bụi phai tàn lả tả?

Từng tiếng lệ: Ấy mộng sầu úa lá,

Chim vui đâu?  Cây đă găy vài cành.

Ôi chiều buồn!  Sao nắng quá mong manh!

Môi tái nhạt nào cười mà héo vậy!

 

Ai chết đó?  Trục xoay và bánh đẩy,

Xe tang đi về tận thế giới nào?

Chiều đông tàn, lạnh xuống tự trời cao,

Không lửa ấm, chắc hồn buồn lắm đó.

Thê lương vậy mà ai đành từ bỏ

Trần gian sao?  Đây thành phố đang quen,

Nhưng chốc rồi nẻo vắng đă xa miền

Đường sá lạ thôi lạnh lung biết mấy.

 

Và ngựa ơi, đi nhịp đằm, chớ nhảy

Kẻo thân đau chưa quên nệm giừơng đời.

Ai đi đưa, xin đưa đến tận nơi.

Chớ quay lại nửa đường mà làm tủi

Người đă chết -- Một vài ba đầu cúi,

Dăm bảy ḷng thương xót đến bên mồ,

Để cho hồn khi sắp xuống hư vô

C̣n được thấy trên mặt người ấm áp,

H́nh dáng cuộc đời từ nay xa tắp.

Xe tang đi, xin đường chớ gập ghềnh!

Không gian ôi, xin hẹp bớt mông mênh,

Áo năo quá trời buổi chiều tiển biệt!

Và ngươi nữa, tiếng gió buồn thê thiết,

Xin lặng giùm cho nhẹ bớt cô đơn.

Hàng cờ đen là bóng quạ chập chờn,

Báo tin xấu, dẫn hồn người đă xế…

 

Ai chết đó? Nhạc buồn chi lắm thế!

Kèn đám ma hay ấy tiếng đau thương

Của cuộc đời?  Ai rút tự trong xương

Tiếng nức nở gởi gió đường quạnh quẽ!

Sầu chi lắm trời ơi!  Chiều tận thế!

 

 

CHẾT

 

Chân quấn quít rồi đến ngày nghỉ bước

Miệng trao lời rồi đến buổi làm thinh;

Thân có đôi chờ lúc ngủ một ḿnh,

Không bạn lứa cũng không mền ấm nóng;

Tai dưới đất để nghe chừng tiếng sóng

Ở trên đời; -- đầu ấy ngẩng lên cao

Sẽ nằm im! Ôi đau đớn chừng nào;

Thân bay nhảy giam trong mồ nhỏ tí,

Một dáng điệu suốt trăm ngàn thế kỷ!

 

Ngày sẽ về, gió sẽ mát, hoa tươi,

Muôn trai tơ đi hái vạn môi cười,

Làn nắng ấm vào khua trong lá sắc;

Nhưng mắt đóng trong đêm câm dằng dặc,

C̣n biết ǵ trời đất ở bên kia;

Bướm bay chi! tay nhậy đă chia ĺa;

T́nh gọi đó, nhưng ḷng thôi bắt mộng.

 

Bỏ chung chạ để nằm khô một bóng;

Chẳng ai vào an ủi nắm bàn tay:

Khổ bao nhiêu cho một kẻ hàng ngày

T́m thế giới để làm khuây lẻ chiếc!

 

                          

Huy Cận -- Lửa Thiêng

 

 

 

 

Text Box: NHẠC SẦU 
 
                           (Tặng Nguyễn Gia Trí)
 
Ai chết đó ? Nhạc buồn chi lắm thế!
Chiều mồ côi, đời rét mướt ngoài đường;
Phố đ́u hiu màu đá cũ lên sương,
Sương hay chính bụi phai tàn lả tả?
Từng tiếng lệ: Ấy mộng sầu úa lá,
Chim vui đâu?  Cây đă găy vài cành.
Ôi chiều buồn!  Sao nắng quá mong manh!
Môi tái nhạt nào cười mà héo vậy!
 
Ai chết đó?  Trục xoay và bánh đẩy,
Xe tang đi về tận thế giới nào?
Chiều đông tàn, lạnh xuống tự trời cao,
Không lửa ấm, chắc hồn buồn lắm đó.
Thê lương vậy mà ai đành từ bỏ
Trần gian sao?  Đây thành phố đang quen,
Nhưng chốc rồi nẻo vắng đă xa miền
Đường sá lạ thôi lạnh lung biết mấy.
 
Và ngựa ơi, đi nhịp đằm, chớ nhảy
Kẻo thân đau chưa quên nệm giừơng đời.
Ai đi đưa, xin đưa đến tận nơi.
Chớ quay lại nửa đường mà làm tủi
Người đă chết -- Một vài ba đầu cúi,
Dăm bảy ḷng thương xót đến bên mồ,
Để cho hồn khi sắp xuống hư vô
C̣n được thấy trên mặt người ấm áp,
H́nh dáng cuộc đời từ nay xa tắp.
Xe tang đi, xin đường chớ gập ghềnh!
Không gian ôi, xin hẹp bớt mông mênh,
Áo năo quá trời buổi chiều tiển biệt!
Và ngươi nữa, tiếng gió buồn thê thiết,
Xin lặng giùm cho nhẹ bớt cô đơn.
Hàng cờ đen là bóng quạ chập chờn,
Báo tin xấu, dẫn hồn người đă xế…
 
Ai chết đó? Nhạc buồn chi lắm thế!
Kèn đám ma hay ấy tiếng đau thương
Của cuộc đời?  Ai rút tự trong xương
Tiếng nức nở gởi gió đường quạnh quẽ!
Sầu chi lắm trời ơi!  Chiều tận thế!


CHẾT
 
Chân quấn quít rồi đến ngày nghỉ bước
Miệng trao lời rồi đến buổi làm thinh;
Thân có đôi chờ lúc ngủ một ḿnh,
Không bạn lứa cũng không mền ấm nóng;
Tai dưới đất để nghe chừng tiếng sóng
Ở trên đời; -- đầu ấy ngẩng lên cao
Sẽ nằm im! Ôi đau đớn chừng nào;
Thân bay nhảy giam trong mồ nhỏ tí,
Một dáng điệu suốt trăm ngàn thế kỷ!
 
Ngày sẽ về, gió sẽ mát, hoa tươi,
Muôn trai tơ đi hái vạn môi cười,
Làn nắng ấm vào khua trong lá sắc;
Nhưng mắt đóng trong đêm câm dằng dặc,
C̣n biết ǵ trời đất ở bên kia;
Bướm bay chi! tay nhậy đă chia ĺa;
T́nh gọi đó, nhưng ḷng thôi bắt mộng.
 
Bỏ chung chạ để nằm khô một bóng;
Chẳng ai vào an ủi nắm bàn tay:
Khổ bao nhiêu cho một kẻ hàng ngày
T́m thế giới để làm khuây lẻ chiếc!
 
                          
Huy Cận -- Lửa Thiêng

Hai mươi năm buồn ở đấy trên vai

Thân thể nặng đóng đinh bằng tội lỗi

 

Đôi mắt ấy đột nhiên buồn không nói
Đột nhiên buồn chạy đến đứng trên mi
Anh chợt nghe mưa gió ở trên kia
Thân thể lạnh thu ḿnh trong gỗ mục

 

Anh chợt ngứa nơi bàn chân cỏ mọc
Anh chợt đau vầng trán nặng đêm khuya
Trên tay dài giun dế rủ nhau đi
Anh ở lại một ḿnh nghe tóc ướt

 

Anh nằm đấy hai bàn tay thấm mệt

Ngón buông xuôi cho nhẹ bớt h́nh hài

Những bài thơ anh đă viết trên môi

Lửa trái đất sẽ nung thành ảo ảnh

 

 

        Nguyên Sa