Thiền
Xin bỏ hết ưu tư phiền muộn
Những so đo tính toán rối mù
Những bỉu môi những lời dối trá
Ngồi xuống đây ta hãy thiền tu
Có nghe gió lùa qua
liếp cửa
Thơm ngát hương lá trúc cành tre
Có thấy mây mềm như nắng lụa
La đà trên núi biếc hôn mê
Có cảm thấy hồn đang rất nhẹ
Lướt êm qua những đám cỏ non
Có cảm thấy hoa vờn khe khẽ
Dưới chân trần ngón đỏ thật ngoan

Chỉ vậy thôi cũng vừa
một buổi
Ta thiền tu quên hết đời thường
Lòng tịnh an thả theo giòng suối
Những lời thơ chan chứa yêu thương
Đặng Lệ Khánh