Thơ tôi khóc một tháng Tư
Buồn cây súng gãy nằm trơ bên đường
Nhớ nón sắt giữ biên cương
Tháng tư lăn lóc giữa phường phố đông
Nằm phơi nhầu nát bên hông chợ chiều
Hỡi ơi một thủơ hùng kiêu
Chỉ trong một thóang mây chiều vụt tan
Bạn bè thương , viết nhẹ
nhàng
Quên đi những chuyện quê hương xa vời
Ba mươi năm đã qua rồi
Những huyền sử đẹp đủ vơi nhớ nguồn
Nhắc chi một tháng tang thương
Khép đi trang sử đóng khuôn chiến bào
Bạn ơi tôi ước mong sao
Lòng tôi êm ả thương chào quê hương
Bạn bè tôi vẫn đêm đêm
Nhớ về một cõi thần tiên mẹ cười
Đường làng mẹ dắt chân vui
Đồng xanh thơm ngát lúa ngời trổ hoa
Mẹ giờ tóc bạc trắng pha
Mà không về được quê xa ngàn trùng
Nỗi đau khắc khoải vô cùng
Dấu trong lặng lẽ như không có gì
Thóang nhìn ngọn cỏ nhớ về lúa xưa
Lòng chùng buồn thật bất ngờ
Dăm ba ly rượu lời thơ rất hào
Thăm quê bạn gởi nhờ theo
Thả giùm thơ bạn lên chiều dòng Hương
Mẹ già một nắng hai sương
Xin chờ cho bạn tha phương sẽ về
Thương ơi năm tháng lê thê
Tháng tư tôi lại viết về quê hương
Đặng Lệ Khánh