Mười Thương Em

 

Một thương em nói giọng đàn

Nửa khuya tâm phách tình tang đôi bờ  

Hai thương viết  lẫy cười đưa

Giữa hàng chữ đắng vẫn thừa mạch nha

 

Ba thương ý Phật lời ma

Khi gần gang tấc lúc xa nghìn trùng

Bốn thương đánh một lối vòng

Vờ như tai lãng, như không hiểu gì

 

Năm thương ghen sảng ai bì

Rẩy tay phủi nợ chẳng vì căn nguyên

Sáu thương ngắt véo hồn nhiên

Giữa trăm móng nhọn có nghìn vuốt ve

 

Bẩy thương con mộng đi về

Bóng trăng nghi hoặc sông thề mù sương

Tám thương cái thật khó thương

Lềnh khênh hào lũy biên cương quanh nàng

 

Chín thương hỷ nộ xung tàng

Coi nhau như đất, như vàng tuỳ cơn

Mười thương nắng giận mưa hờn

Cho đây với đấy vui buồn hụt hơi

 

hahuyenchi

 

Thiếu nữ và nón bài thơ

Ảnh của Phạm Văn Mùi 

 

 

Thơ trích:

Ý Phật Lời Ma,

Vờ như tai lảng, chẳng vì căn nguyên

Ngắt véo hồn nhiên,

lênh khênh hào lủy, vui buồn hụt hơi

Biên cuơng

Hỷ nộ xung tàng

Nửa khuya, nghi hoặc, giọng đàn hụt hơi