Chú thích của
Tòa Soạn: Lời Đầu Cho Bạn
Bạn gởi cho ta
trang tử vi
Xem thử đời cho
nếm những gì
Nhắm mắt ta tạm
tin vận số
Hên thì ta nhận,
rủi quên đi
Này nhé năm nay tài
lộc ngon
(Dĩ nhiên, làm việc
suốt năm tròn
Nửa đêm còn lạc
trên vi tính
Thơ thẩn đôi bài
nhớ quê hương )
Chuyện rủi xem ra
có hơi nhiều
Hết đau , hết yếu , lại
tòa kêu
Chắc đến cuối năm
đầu bạc trắng
Mày điểm chân chim
nét đăm chiêu
Thầy khuyên phải nhẫn
nại luôn luôn
Mười câu nhịn chín
mới vuông tròn
Ngẫm nghĩ chỉ một
câu nói dại
Cũng đủ tan tành cả
nước non
Nếu biết rủi may là
phận số
Thôi không kể lể
nữa niềm đau
Cám ơn Thơ cùng ta nằm
mộng
Kỳ hoa dị thảo
cũng bay theo
Đặng Lệ
Khánh
Cuối năm rồì ta
ngồi tính sổ
Những ai còn ai
mất trong hồn
Thanh Minh này ta
đi thăm mộ
Thắp nén hương ký
ức còn vương
Xin cám ơn những
linh hồn cũ
Đã theo ta trong suốt cuộc
đời
Lau dùm
ta bao nhiêu
nước mắt
Đưa ta về từ
cõi chìm rơi
Một lần cuối làm
thơ bật khóc
Xin trả ngươì về
chốn hư vô
Linh hồn người hãy
tan thành khói
Vấn vương chi một thuở
dại khờ
Xin đốt hết những
hình ảnh cũ
Trong tâm tư còn
đậm thương yêu
Vết thương kia
một mai sẽ
nhạt
Chỉ còn chăng sợi
khói điù hiu
Ngôi mộ ngươì sẽ
xanh màu cỏ
Sẽ mọc lên những
đoá hoa hồng
Trong ký ức không
còn nước mắt
Dưới mộ sâu chỉ
thấy hư không
Xin tạ từ những
linh hồn cũ
Nói cho nhiêù không
hết lời đâu
Từ nay sẽ ngậm im
nhắm mắt
Để người đi không
vướng ngậm ngùi
Đặng Lệ Khánh
Trích
email của Lệ Khánh sau khi
đọc một bài
viết về Tết
Mậu Thân 1968:
. . . Có lẽ đến lúc khép
cánh cưả quá khứ, và
mở cánh cưả
tương lai . Chúng ta
có thể tranh
cãi đến tận
cùng để xem
ai lôĩ ai
phaỉ trong trận chiến âý
nhưng xin đừng dùng chiến
tranh là phương tiện nữa
.
Chỉ nghĩ đến đám
trẻ con 15, 16 tuôỉ, tay cầm súng thơ ngây
lăn xã vào
cuộc chiến mà chết như
rơm rạ, lòng
Khánh cũng cảm thâý đau,
cho dù chúng
là trẻ con ở đâu cũng vậy:
Ngươì chị con bác cuả
Khánh kể chuyện hồi chị
đi tìm gặp
để bới xách
cho con đang đi nghĩa vụ
quân sự sau
1975 ở biên giới Việt-Cambodge,
đi từ Huế về vùng
biên giới miền nam, lội bộ, lôị sông
. Con sông đục ngâù, quần xăng
tận háng , nhắm mắt,
nghiến răng mà đi giưã
lòng sông đỏ ngòm maù
máu của những
xác người bị cáp duồn,
chỉ để bơí
cho con ít nhiêù thức ăn,
chút tiền để sống còn
.
Đã có bao nhiêu
người vợ , ngươì mẹ
đã từng lặn
lôị như vậy
trong suốt bao năm chinh
chiến ? Những ngườI ở trên tranh
nhau về ý thức hệ , có mấy
ai mất một
ngón tay, chỉ toàn đám
dân ngheò tội nghiệp là
chịu đựng mọi nôĩ thống
khổ mà thôi
.
Những linh hồn đã
nằm xuống trong suốt 50 năm
tương tàn cuả ý thức hệ
ở VN, có lẽ đang mong ươc’
được yên nghỉ . Khánh đã trói , đã
xiềng những linh hôn` những
người thân yêu đã nằm
xuống chỉ để tự tạo
cho mình một an uỉ, một
xoa dịu ích
kỷ . Khánh nhận chân được
rằng mình không thể khư
khư ôm quá
khứ mà không
để cho những
linh hồn cũ được siêu
thoát ,
như họ có
quyền được vậy . Khánh cám ơn những ngươì bạn
đã mở cho
Khánh thấy mọi sự đều
hư không. Chỉ có tấm
lòng là còn
maĩ .
Đặng Lệ Khánh