Trang bià | Trang
Gốc | Phượng Vỹ | Học
trò Huế @ Houston | Học
trò Huế @ các nơi khác | Tin
tức Thông báo | Guestbook| Trang
Nối Kết (Link) | Nhạc chọn lọc | Special
Pictures | Jokes
Cười | Thơ
cũ & mới |
|
ÐÊM TRÊN GIÒNG SÔNG HƯƠNG |
||||
|
|
Có uống
rượu đổ cho ta nửa bát Loang mặt bàn, lênh lánh nhớ khôn nguôi (Trich thơ Tràm Cà Mâu) |
|
||
|
(Nguyên
bản) |
(Bản Ðịnh Giang
sửa lại để tặng Ðịnh Rù) |
|
||
|
|
Ðêm đã xuống cho vừa dấu mặt Ta cùng ngươi xuống thuyền lênh đênh Kẻo mai kia về nơi xứ lạ Thuyền vắng đời ngươi cũng bồng bềnh Hảy đối ẩm cho đầỳ kỷ niệm Này đây em gái, này đây trăng Ngươi xuống ta lên cùng một chuyến Sá gì mà nói chuyện binh đao Thân thế ra gì thơì loạn lạc Mai người rời bỏ Huế đao binh Hết nghe đại pháo trưa chiều tối Thôi nhấp nhô, đời đỡ bất bình Mau bước xuống nhổ sào tách bến Thuyền trôi, nước trôi, đời ta trôi Chút xuân xanh đã rụng tan tành Xin một thoáng cúi đầù tưởng niệm Thôi nhắm mắt mà thao thức nhớ Này đây yêu dấu, này đây trăng Hãy cắn nhẹ trái đời ân ái chín Xót xa nghe rời rụng cả châu thân Ta nay phiêu bạt người phiêu bạt Thời thế chẳng ra cái mẹ gì Sân khấu đời người đêm nhã nhạc Ta ngày luyện tập chuyện binh đao Ðời đã phai mau màu kỷ niệm Má hồng thêm nhạt nổi xanh xao Mai người đất khách tưng bừng nhé Uống nốt dùm ta những hẹn hò |
Ðêm đã xuống cho vừa dấu mặt Ta cùng ngươi xuống thuyền lênh
đênh Kẻo mai đi về nơi xứ lạ Thuyền vắng đời ngươi cũng bồng
bềnh Hảy đối ẩm cho đầỳ kỷ niệm Này đây con gái, này đây trăng Ngươi xuống ta lên cùng một chuyến Thôi nhấp nhô, đời đỡ bất bình Mau bước xuống nhổ sào tách bến Thuyền trôi, nước trôi, đời ta
trôi Chút xuân xanh đã rụng tan tành Xin một thoáng cúi đầù tưởng niệm Thôi nhắm mắt mà thao thức nhớ Này đây yêu dấu, này đây trăng Hãy cắn nhẹ trái đời ân ái chín Xót xa nghe rời rụng cả châu thân Ta nay phiêu bạt người phiêu bạt Chén rượu quên đi ngọn gió Lào Trên sông nói chuyên tao phùng hảo Mai về bên ấy đỡ cô đơn Ðời đã phai mau màu kỷ niệm Má hồng thêm nhạt nổi xanh xao Mai người đất khách tưng bừng nhé Uống nốt dùm ta những hẹn hò |
|
|
Trích email của Ðịnh Rù: Oct 31 2003 –
Hai
bạn Phạm Cơ - Trần Kiêm Ðoàn và các bạn thân mến,
Ðang
nhớ đến Ðịnh Giang,tháng tới là ngày giỗ thứ 3 của bạn ta, thì lại được 2 bạn
chuyễn cho đọc bài thơ hay của bạn ta: “Trên cánh chim người qui cố hương”. Xin cám ơn… Xin cám ơn ….
Như
thấy bạn ta trước mắt, đang sang sảng đọc thơ cho bạn bè nghe trên con đò lặng
lờ trôi trên sông Huơng một đêm trăng năm nào (trước 30 tháng tư năm 1975),
giữa tiếng đại bác vọng về từ núi Kim Phụng (hay A sao, A Lưới
???) Rứa rồi mỗi đứa ở tù
một phương cho đến 1982 mới gặp lại. Trong băng nhậu Q.C. đề huề (bạn già
cũ như BS Tôn Thất Kỳ, Ðịnh Giang, Lý văn Nghiên, Phan văn Chạy, và
bạn trẻ mới như cặp Phan hữu Lượng-Quý, Võ Quê-Tiểu Kiều, Nguyễn
xuân Hoa-Cúc, Thái ngọc San-Dung …vvv…) theo Thiên Tước, Ðịnh Giang dược bầu
làm Bác Trưởng và Ðịnh Rù được bầu làm Bác Phó cho đến ngày Bác Phó đi Mỹ
(tháng 7-1991). Bác Trưởng vì xui không
ở tù đủ 3 năm nên đành ở lại …..nhậu tiếp cho đến một ngày cuối năm 2000, đi
nhậu về nhà bị một thằng chắc cũng nhậu say từ Thuận An chạy lên đụng và chấn
thương sọ não, hấp hối mấy ngày trước khi từ giã cuộc chơi trần thế.
Nhớ
những khuya, 2 đứa đèo nhau trên chiếc xe đạp ọp ẹp của Bác Trưởng từ nhà Kỳ-Hoa về Vỹ Dạ (nhà Bác
Trưởng), đường từ Bến Ngự về con đường
chia cách trường Ðồng Khánh và trường Quốc Học không đèn tối thui như
mực xạ, chiếc xe đạp chạy luôn xuống cái mương bên hông trường Ðồng Khánh,
cả 2 Bác Trưởng và Phó nằm 2 nơi cho đến khi lạnh quá, tỉnh giấc lại tiếp tục
dắt xe về phía Ðập đá. Sáng mai chị Lan,
Vợ Bác Trưởng, thức giấc mới phát giác và la lên là mấy ông khi hôm té ở mô mà
áo quần đầy bùn đất và cái gối của nhà thơ đầy máu đặc sệt. Thì ra đầu đập vào đá mà nhờ rượu nên không
biết đau.
Có những đêm mưa lạnh mà cũng từ Vỹ dạ, đạp xe lên Xã-Tắc (nhà Quý-Lượng hay
Hoa-Cúc) rồi nửa khuya lại mò về ngủ lấy sức để chiều mai đi nhậu tiếp. . .
Nhậu
để quên đời… quên luôn là mình đang sống… Quên đời, quên sống, mà yêu thì cứ
yêu đại không sợ đạn bắn vào đầu hay là ở tù muôn năm…
Cám
ơn VQ đã viết hỏi mấy câu
Khi mô anh về lại Huế?
Cà Phê Liễu Quán không còn
Cuộc tình ươm trong hương Cúc
Hàng cây long não xanh non
Cuộc
đời kéo dài như rứa mà cũng vui với nhau được 10 năm (1982-1991). . . Năm 1999
mình trở về lại VN lảm đám cưới cho con gái, gặp lại bạn bè cũ vui mừng không
kể xiết
Trong một đêm ngủ đò chay trên sông Hương mừng tái ngộ., bạn ta lại lấy bút ra
viết cái chi đó, khi chia tay bạn ta mới dúi vào tay mình một tờ giấy và nói:
”Ðịnh Rù nì, bài thơ ni tau viết đã lâu, đã đăng báo, chừ tau sửa lại một vài
chữ, một vài ý để tặng mi”
Mình
nói cám ơn rồi nhét tờ giấy vào trong túi để chia tay với bạn bè…nhưng khi về
đến Mỹ thì tìm đâu cũng không thấy bài thơ nữa…Mãi cho đến tháng 3 năm ngoái
(2002) lại về thăm ông Bô bà Bô nay đã 86 và 87 tuổi, đến nhà thắp hương cho
bạn ta thì chị Lan mới lấy trên bàn thờ bài thơ và đưa cho mình.
Chị nói: “Hôm dưới đò lên, anh Ðịnh Giang nói
viết tặng thằng Ðịnh Rù bài thơ ni mà hắn say quá, bỏ bài thơ vào …ngoài túi,
rơi xuống nước, trôi trên sông, may mà tui thấy, lượm lên, để mai đưa, mà không
ngờ hắn đi Saigon gấp quá không gặp được, và khi anh Ðịnh Giang mất thì tui cứ
cất trên bàn thờ chờ khi mô anh về thì đưa đây! Vì đây là những chữ viết tay
của anh …” và đây là bài thơ:
Trên Cánh Chim Người Qui Cố Hương Ðêm trên Sông Hương Tự Thán
Ngậm Ngùi Trở Lại Giòng Sông Lục Bát Huế
| Trang bià | Trang
Gốc | Phượng Vỹ | Học
trò Huế @ Houston | Học
trò Huế @ các nơi khác | Tin
tức Thông báo | Guestbook| Trang
Nối Kết (Link) | Nhạc chọn lọc | Special
Pictures | Jokes
Cười | Thơ
cũ & mới |