Trang BÙI GIÁNG |
||
|
Click Link to “Nỗi lòng TôVũ” Thơ và baì viết của
PhạmXuânÐài Click Link
“Mùa Phượng Cũ “ Thơ Bùi Giáng
& “Chiều” “Những Nhành Mai” “Vì Bửa Ðó” “Vỗ Về” Click to Link : Bao
Giờ -Quanh Co - Hư vô & Vĩnh viễn -
Mai sau em về - Chào nguyên xuân
- Mắt buồn Thứ ba, 7/10/2003, 15:50 GMT+7 Bùi Giáng - 'Người thơ' cuối cùng của thế kỷ 20
Có lẽ những người yêu thơ Việt Nam vẫn còn nhớ ngày này cách đây 5 năm (7/10/1998), thi sĩ Bùi Giáng của chúng ta đã trút hơi thở cuối cùng ở Sài Gòn. Bùi Giáng, không chỉ là nhà thơ, mà đi xa hơn, ông chính là hiện thân của một "đạo thơ", một "thi sĩ sinh ra giữa cỏ cây và sẽ chết đi giữa cỏ cây ly kỳ gây cấn"... Sự nghiệp của Bùi Giáng
tỏa rộng qua nhiều lĩnh vực, từ thơ, nghiên cứu phê bình, bình giảng, làm báo
và dịch thuật. Nhưng có thể khẳng định thơ đã "can thiệp", xuyên
suốt và xuyên thấu qua hết mọi địa hạt của ông. Nói cách khác, cái lõi của
vấn đề Bùi Giáng là "lõi thơ". Không những Bùi Giáng dịch hay như
làm thơ (tiêu biểu là các cuốn Ngộ nhận, Hòa âm của
điền dã, Hoàng tử bé)... mà ông viết nghiên cứu cũng dào dạt mê cuồng
như làm thơ (Tư tưởng hiện đại)... Ông lấy "thi tưởng" để
"quán" hết mọi lẽ trong hành động. Vì thế mới có những nhận định về
Bùi Giáng theo kiểu như của nhà thơ Thanh Tâm Tuyền, đó là "ngủ ra thơ,
thở ra thơ, đi ra thơ, đứng ra thơ". Điều tôi quan tâm ở thơ
Bùi Giáng cũng là thái độ về lẽ biến hóa, vô thường đó. Ông là người kết hợp
được những lý lẽ uyên áo, trầm mặc của tinh thần phương Đông với triết lý
thực nghiệm, thực dụng của phương Tây nên càng về cuối đời, thơ Bùi Giáng
càng có những cuộc đảo lộn dữ dội về ngôn ngữ, lật nhào cả những hệ thống
quan điểm thơ mà gần như cả một đời ông xây dựng. Từ cái thuở tinh khôi và
căn nguyên như trong Mưa nguồn: "Em về mấy thế kỷ sau cho đến khi xóa sổ,
tung hê hết: "Sài Gòn chợ Lớn rong chơi Triết lý trong cuộc
chơi và kiếm tìm ngôn từ của Bùi tiên sinh cuối cùng chỉ còn lại mấy chữ
"vui thôi mà!" cứ ngỡ rằng ai hiểu thế nào cũng được. Nhưng theo ý
tôi, "vui thôi mà" đó chính là khát vọng và bi kịch của một thi sĩ
đã "tuẫn nạn trên lộ trình của chữ". Dường như mỗi thi sĩ đích thực
không thể lý giải hết khát vọng và sự có mặt của mình. Bùi Giáng viết: "Xin chào nhau giữa con đường Nhiều bài viết của các
học giả cho rằng, ở văn học miền Nam một giai đoạn, nếu Phạm Công Thiện là
đỉnh cao của trí tuệ thì Bùi Giáng chính là tinh hoa của trời đất. Vì thế Bùi Giáng là kẻ
hát rong giữa chợ đời hay kẻ vì yêu đời quá mà hóa điên, trở thành một gã
cuồng khấu vô vọng? Không ai hiểu hết những con đường nào mà thi sĩ đã đi.
Đường trần, đường thơ, đường định mệnh. Khi tôi biết Bùi Giáng và đến chơi
với ông thì ông không còn đi rong nữa. Có lẽ ông đã thuộc lòng mỗi con đường,
mỗi ngõ phố Sài Gòn. Ông dường như chỉ còn ngồi một chỗ trong căn nhà của một
người cháu tên là Hoài trên đường Lưu Quang Định, quận Gò Vấp. Trên trán ông,
lớp băng trắng vẫn còn thấm máu bởi những vết thương đời do những kẻ ít hiểu
thi sĩ gây ra. Chỉ riêng hai con mắt vẫn sáng bừng như muốn nhìn thấu, muốn
ôm trọn hết mọi cõi. Đến lúc ấy tôi mới hiểu hai câu thơ: "Bây giờ riêng đối diện tôi Tất nhiên, ý thơ này là
của Bùi Giáng chứ không phải của Trịnh Công Sơn. Cũng cần phải nói thêm,
Trịnh Công Sơn đã từng sử dụng rất nhiều ý tưởng của Bùi Giáng cho nhạc của
mình nhưng ít khi ông chính danh về điều đó. Ví như ý câu thơ "Từ khi
trăng là nguyệt" vậy. Nhưng Bùi Giáng, theo chỗ tôi biết, chưa một lần
có phản ứng về điều này. Đến khi Bùi Giáng mất, Trịnh Công Sơn là người đã
khóc trên báo Thanh Niên số tưởng niệm Bùi Giáng. Trịnh Công Sơn viết đại ý,
ngày còn sống Bùi tiên sinh đã có thơ tặng ông. Thơ viết rằng: "Công Sơn trịnh trọng phiêu bồng Tôi có nhiều lần được
tiếp xúc và gặp gỡ với Bùi Giáng nhưng không có một buổi trò chuyện nào ông chịu
hết mình với tôi. Bùi Giáng rất hay nổi điên khi có một người nào truy bức
ông đến cùng. Cho dù đó là thi ca hay học thuật. Tôi cho rằng ông tránh các
cuộc va chạm nảy lửa và tàn khốc ấy với hai lý do: Một, cuộc đời ông quá đủ
đầy như một minh chứng; và hai, ông không muốn tái lặp lại bất cứ một đặt đề,
một định đề nào cho Nghệ thuật. Đi vào nó thì giống như đi vào "Sa mạc
phát tiến". Ước mơ của ông là tung hê hết chữ nghĩa để nhảy múa và hát
ca. Mang tinh thần Lão tử, hòng diễn giữa chợ đời hiện đại. Vì thế ở một góc
chợ Bà Chiểu, hay giữa cầu Trương Minh Giảng, người ta đã từng thấy thi sĩ
múa may quay cuồng hay "nhập đồng" phóng ào từ trên xích lô xuống
diễn kịch, múa gậy vây giữa đám đông hồ hởi và cuồng nhiệt. Những hình ảnh
thơ như thế sẽ không bao giờ còn nữa. Ông chính là "người thơ" cuối
cùng của một thế kỷ và đã ra đi giữa một thời đại đang ngày càng xa vắng
những tâm hồn và những tâm tình thơ. Nguyễn Hữu Hồng Minh |