|
|
|
Khổ nạn muôn đời bởi chiến chinh (Họa nghịch vận) |
|
Hy vọng tân niên được thái bình
|
|
YÊU GIỮA MÙA XUÂN Em ơi tìm lại thuở thanh bình Trăng cũ vàng xưa cá móng kinh Hò hẹn tóc mây mơ suối chảy Tương phùng mắt ướt mộng thiên binh Yêu một đời Xuân còn đượm thắm Thương từng đóa Tết thoáng lung linh Cõi xưa hòai niệm em yêu dấu Quên khổ, quên sầu , quên chiến chinh
|
|
|
Không biết Thân-Dậu có thái bình? |
|
|
Mơ Chuyện Viễn Vông Một mai thế giới sẽ an bình Người người sáng tối sẽ nghe kinh Không mong chiếm hữu cần chi súng Chẳng hám đất người cậy chi binh Những đợt sóng thần rồi quên lãng Bao nến yêu thương thắp lung linh Một mai ngồi ngắm trời xanh ngắt Dựa vai quên hết chuyện trường chinh |
Chắc chắn
rồi đây sẽ thái bình Người người lũ lượt kéo về
kinh Ddua nhau mua sắm và làm đẹp Cho bỏ cái thời bị biến binh Sung sướng hơn là đau mới bớt Gian nan bỏ lại kiếp phiêu
linh Đất trời cũng vậy mưa rồi
nắng Đánh chán rồi thì nghỉ chiến chinh |
Đầu
năm CTCM cầu tài
Đánh bài sướng nhứt cứ bình bình Người mê bài tới |
|
Ta ước mơ sao sớm thái bình Người người thong thả dạo bờ kinh Lặng nghe gió thỏang lời thương nhớ Bỏ lại đằng sau khổ biến binh Ta sẽ gom thêm niềm dấu ái Đem về lạy tạ các thần linh Ơn trên sông núi cùng che chở Nhân lọai từ nay dứt chiến chinh |
Đêm Xuân uống
rượu nhớ nhà (Họa vận bài
Cung chúc tân xuân của
Trần Kiêm Đoàn) (Đây) thơ nửa
túi, rượu lưng bình, Dặm thẳng hồn vương chốn
đế kinh. Tịch mịch rêu mờ sân
phủ đệ, Hiu hiu cỏ
rạt miếu âm binh. Canh tàn lệ
vướng câu Trương, Bạch, Đêm vắng tình dây chén
Phạm, Linh. Mượn rượu mừng xuân cho
đỡ nhớ, Đoạn trường dám ngại “cổ
lai chinh…” THÂN TRỌNG THỦY |
Thân dậu niên lai kiến thái bình ! Thời gian
tưởng tới thấy mà kinh!! (*) Năm qua mắt
xót người cơ khổ Ngày mới lòng
đau xác chiến binh Sấm cũ tin
chờ: năm vãn nạn Mắt trần thấy
mãi: cảnh điêu linh. Dậu về tin
Trạng nên xin chúc Cháu chắc
không còn biết chiến chinh. |