Khổ nạn muôn đời bởi chiến chinh
Dân tình thán oán lắm điêu linh
Sáu mươi năm trước sầu cơ cận
Ba chục năm liền khổ chiến binh
Tham hận bất nhân làm đất động
Sân si vô đạo khiến trời kinh
Khi nào mới đúng theo lời sấm
Năm dậu làm sao thấy thái bình ?

 

 

(Họa nghịch vận)

 

Hy vọng tân niên được thái bình
Muôn loài hớn hở bớt hoảng kinh
Xuân về sưỡi ấm người cô phụ
Tết đến gieo vui kẻ chiến binh
Nao nức tình quê hồn lử thứ
Ai hoài cố quốc , bóng điêu linh
Xuân đi , xuân đến , xuân hy vọng
Xuân mãi là xuân diệt chiến chinh

 

 

 

 

 

 

YÊU GIỮA MÙA XUÂN

 

Em ơi tìm lại thuở thanh bình

Trăng cũ vàng xưa cá móng kinh

Hò hẹn tóc mây mơ suối chảy

Tương phùng mắt ướt mộng thiên binh

Yêu một đời Xuân còn đượm thắm

Thương từng đóa Tết thoáng lung linh

Cõi xưa hòai niệm em yêu dấu

Quên khổ, quên sầu , quên chiến chinh

 

 

 

 

 

 

Không biết Thân-Dậu có thái bình?
Bể dâu, dâu bể mấy qua-kinh?
N
ước kia tuy lõng... nhưng lắm khổ
Cuộc chiến ngân xa loạn đao binh
Xuân về, hoa nở: tan binh nạn
Tết đến, đèn chung: tõa thiêng linh
Mừng Xuân phơi phới lòng xin chúc
Gặp lai tình lang – kẻ phu chinh.

 Jan 25

 

Mơ Chuyện Viễn Vông

 

Một mai thế giới sẽ an bình

Người người sáng tối sẽ nghe kinh

Không mong chiếm hữu cần chi súng

Chẳng hám đất người cậy chi binh

Những đợt sóng thần rồi quên lãng

Bao nến yêu thương thắp lung linh

Một mai ngồi ngắm trời xanh ngắt

Dựa vai quên hết chuyện trường chinh

 

 

  

Chắc chắn rồi đây sẽ thái bình

Người người lũ lượt kéo về kinh

Ddua nhau mua sắm và làm đẹp

Cho bỏ cái thời bị biến binh

Sung sướng  hơn là đau mới bớt

Gian nan bỏ lại kiếp phiêu linh

Đất trời cũng vậy mưa rồi nắng

Đánh chán rồi thì nghỉ chiến chinh

 

                        

 

 

Đầu năm CTCM cầu tài

 

Đánh bài sướng nhứt cứ bình bình
Bài vụ , bầu cua nhớ tụng kinh
Có khạp có sanh , còn đậu chến
Mậu thầu mậu dĩ , hết đường binh
Ngũ hường đoạt Trạng vui chi lạ
Tứ sắc khui khàng rứa mới linh
Giải trí cho bui ba bửa Tết
Ăn thua lui tới mấy đồng chinh

 

Người mê bài tới

 

 

Ta ước mơ sao sớm thái bình

Người người thong thả dạo bờ kinh

Lặng nghe gió thỏang lời thương nhớ

Bỏ lại đằng sau khổ biến binh

Ta sẽ gom thêm niềm dấu ái

Đem về lạy tạ các thần linh

Ơn trên sông núi cùng che chở

Nhân lọai từ nay dứt chiến chinh 

 

 

 

 

 Đêm Xuân uống rượu nhớ nhà

 

(Họa vận bài Cung chúc tân xuân của Trần Kiêm Đoàn)

 

(Đây) thơ nửa túi, rượu lưng bình,

Dặm thẳng hồn vương chốn đế kinh.

Tịch mịch rêu mờ sân phủ đệ,

Hiu hiu cỏ rạt miếu âm binh.

Canh tàn lệ vướng câu Trương, Bạch,

Đêm vắng tình dây chén Phạm, Linh.

Mượn rượu mừng xuân cho đỡ nhớ,

Đoạn trường dám ngạicổ lai chinh…”

 

                            THÂN TRỌNG THỦY

 

Thân dậu niên lai kiến thái bình !

Thời gian tưởng tới thấy mà kinh!! (*)

Năm qua mắt xót người cơ khổ

Ngày mới lòng đau xác chiến binh

Sấm cũ tin chờ: năm vãn nạn

Mắt trần thấy mãi: cảnh điêu linh.

Dậu về tin Trạng nên xin chúc

Cháu chắc không còn biết chiến chinh.