|
Bài phóng sự
dưới đây được trích từ Email của
thân hữu. Phuongvy.com xin chân
thành cám ơn
VÀI GHI NHẬN
NHANH, NGẮN, GỌN VỀ CHƯƠNG TR̀NH
VINH DANH THÁI THANH:
TIẾNG HÁT VƯỢT
THỜI GIAN
KỲ VŨ
Đây không phải là một bài tường thuật,
mà chỉ là một số ghi nhận nhanh, ngắn và gọn
về một chương tŕnh nhạc thính pḥng mang một
giá trị nghệ thuật hiếm thấy tại
Montréal. Đó là chương tŕnh “Vinh Danh Thái Thanh: Tiếng Hát
Vượt Thời Gian”, diễn ra vào ngày Chúa Nhật 13
tháng 11 năm 2005 vừa qua. Nếu ghi nhận nhanh, đó
là một chương tŕnh THÀNH CÔNG. Nếu ngắn, chỉ
có một chữ HAY để diễn tả. C̣n một
cách gọn gàng để đề cập về tiếng
hát Thái Thanh, chắc chỉ c̣n chữ TUYỆT VỜI, hoặc...…TRÊN
CẢ TUYỆT VỜI nếu biết số tuổi của
bà đă hơn 71!
Tôi cũng không mấy ǵ tin tưởng về
tiếng hát Thái Thanh khi đến tham dự chương
tŕnh này. Mặc dù đă phỏng vấn Thái Thanh vài tuần
trước đó và được biết sức khỏe
của bà đă rất khả quan, nhận biết
được qua tiếng nói và những câu trả lời
rất sáng suốt và tinh tế của bà. Nhưng tôi vẫn
không tin Thái Thanh c̣n có thể hát được một cách
vững vàng và làn hơi của bà c̣n khỏe đến
như vậy sau khi từng bị “stroke” cách đây vài
năm.. Nhưng tôi đă lầm. Hoàn toàn lầm khi
được nghe bà cất tiếng hát ngay từ nhạc
phẩm đầu tiên T́nh Ca. “ Tôi yêu tiếng nước tôi, từ khi mới ra đời,
người ơi...”, nghe “đă” hết sức. Chẳng khác ǵ những
lần tôi nghe bà hát tại vũ trường Đêm Mầu Hồng
vào những năm 68 – 69. Lại c̣n “ ai về, về có nhớ, nhớ
cô ḿnh chăng ? Tôi về, về tôi nhớ hàm răng cô
ḿnh cười...”,
vẫn c̣n duyên dáng ra ǵ với nụ cười thật
tươi và những động tác rất ư linh
động. Cái lả lướt trong chất giọng,
cái buồn man mác trong nghệ thuật diễn tả vẫn
ngập đầy trong “ai
lướt đi ngoài sương gió, không dừng chân
đến em bẽ bàng...”.
Lần này so vớ i 30 năm về trước, khi gia
đ́nh bà (với Phạm Duy, Thái Hằng, Phạm Đ́nh
Chương, Hoài Trung ) đi tŕnh diễn “chui” cho một số
chương tŕnh do anh em chúng tôi tổ chức tại Đà Lạt
sau tháng 4 năm 75 cũng chẳng khắc ǵ. Lại c̣n có
phần trội hơn với hệ thống âm thanh hiện
đại, hệ thống ánh sáng đẹp mắt trên một
sân khấu theo tiêu chuẩn quốc tế trong
chương tŕnh vừa qua. Tôi cũng tưởng cùng lắm,
Thái Thanh sẽ chỉ hát được liên tiếp 3 nhạc
phẩm trong một lần xuất hiện tại hí viện Monument National này.
Nhưng một lần nữa, tôi lại lầm. Lầm
t. Lần này l&# 7841;i kèm với một
sự ngạc nhiên đầy thích thú khi vẫn c̣n t́m thấy
cái chất nhí nhảnh trong tiếng hát Thái Thanh với “ em tan trường về, anh theo Ngọ
về...”. Quá hay. “Ḍng Sông Xanh” của hàng chục
năm trước cũng vẫn c̣n trong xanh như tiếng
hát của Thái Thanh. Không một chút vẩn đục, mà vẫn
“một ḍng xanh xanh, một ḍng
tràn mênh mông, một ḍng nồng ư biếc, một ḍng t́nh
xao xuyến, một ḍng đầy quyến luyến,...”.
Và quả thật tôi cũng hơi ái ngại và...hồi hộp
mỗi khi tiếng hát của bà vút lên thật cao. Nhưng
nhịp độ của sự hồi hộp đă từ
từ lắng dần khi tiếng hát ấy buông thả xuống
thật êm, thật nhẹ. Chiều hôm đó đă ghi lại
nơi tôi h́nh ảnh một Thái Thanh tươi vui đầy
năng động, với những câu nói thật chân t́nh
của một nghệ sĩ gắn liền cuộc đời
ḿnh với sân khấu trên nửa thế kỷ qua nhiều
thế hệ khán giả. Đôi khi những nét...”xí xọn” rất đáng
yêu của bà đă tạo nên những tràng cười thoải
mái, cũng như tài năng âm nhạc của bà đă làm
nổi lên những tiếng vỗ tay phụ họa theo
hoặc những tràng pháo tay tán thưởng không dứt
khiến không khí không c̣n có vẻ “trang nghiêm nhà thờ” như Nguyễn Ngọc
Ng& #7841;n và Tuấn Ngọc nhận
xét trước khi Thái Thanh xuất hiện. Nó cũng làm
tan biến đi vẻ trịnh trọng, đôi
khi...căng thẳng của một buổi nhạc thính
pḥng thường thấy. Muốn ho cũng phải cố...nín.
Lần này khác hẳn: thân mật và tự nhiên. Thái Thanh
đă không khóc, không chảy nước mắt khi bước
ra sân khấu để tái ngộ với khán giả Montreal như bà đă
nói với tôi trước đó. Nhưng niềm xúc động
của bà đă dâng trào qua những nụ cười
tươi tắn và những chiếc hôn gió nồng nàn gửi
đến nhữn g khán giả có mặt, mà nhiều
người mới được nghe và nh́n Thái Thanh lần
đầu tiên trên sân khấu ! Tôi muốn
viết thêm nữa về Thái Thanh, nhưng quả thật
không c̣n t́m đâu ra chữ nghĩa để khen ngợi
bà. Những tán tụng bằng lời hay chữ viết
đă được khai thác hết từ trên nửa thế
kỷ qua. Và nay vẫn luôn luôn có giá trị, sau khi cùng với
Thái Thanh vượt
thời gian. Và cả không gian!
Thêm một vài ghi nhận về thành phần gia
đ́nh và...”bán gia đ́nh”
của Thái Thanh chiều hôm đó cũng rất nhanh, ngắn
và gọn. Ư Lan vẫn luôn là một tiếng hát duy nhất
xứng đáng tiếp tục sự nghiệp của
thân mẫu cô để cũng sẽ vượt thời
gian sau này. Nhạc phẩm “Nếu Anh C̣n Trẻ” (hoặc
nói theo Tuấn Ngọc là “Nếu Anh C̣n...Khỏe” ) đă được cô tŕnh bày cùng với
Tuấn Ngọc thật duyên dáng. Sự ăn
khớp giữa hai người về lời ca cũng
như điệu bộ thật tự nhiên. Thoải mái
cứ...như chơi. Dễ dàng và nhịp nhàng. C̣n Quỳnh
Hương? Giọn g nói của cô vẫn mang những nét
sang cả, cùng với một tiếng hát êm tai, không chút cầu
kỳ. Cậu em của Ư Lan tên Lê Hoàng Việt, tháp tùng mẹ,
chị, em cùng các cháu trong chuyến đi này cũng ra quân
“thử lửa” lần đầu tiên tại Montréal. Mặc
dù có chất giọng trong một nhạc phẩm của
ông bác quá cố Phạm Đ́nh Chương, nhưng có vẻ
c̣n hơi…...run. Như vậy cũng b́nh thường
thôi. Lần đầu, sao tránh khỏi! Cũng như các
cháu Thanh Hương, Ư Thi, hai cô con gái thứ ba và út của
Ư Lan và Quỳnh Trang, con của Quỳnh Hương cũng
hồi hộp vậy. Tuy nhiên các giọng ca thuộc thế
hệ thứ ba của gia đ́nh Thái Thanh đă t ỏ ra
có những cố gắng rất đáng khen. Phần khác,
sân khấu nhờ đó đă có thêm được phần
trẻ trung và linh động.
C̣n Thái Hà, càng ngày càng tỏ ra vẻ “pro” hơn so với khoảng thời gian
đầu tiên. Cũng dĩ nhiên thôi. Đi hát nhiều nên dạn
sân khấu và dạn đèn là phải !
Không thể quên được ban nhạc The Memories,
đă giữ một phần quan trọng cho sự thành
công của chương tŕnh “Vinh Danh Thái Thanh
:Tiếng Hát Vượt Thời Gian”. Sự phối
hợp ăn ư giữa các nhạc sĩ nồng cốt
Duy Ngọc (trưởng ban, lead guitar ),
Đ́nh Dũng (bass) , Hoàng Khiết (drums) cùng cùng 2 nhạc sĩ
khách tăng cư& #7901;ng là Trần Duy Sĩ
(guitar, đến từ San Francisco) và Hoàng Thi Thi (
keyboard, đến từ Orange County ) đă khiến những
tiết mục diễn ra nhịp nhàng và đều đặn,
cùng một sự phụ họa rất ngọt và nhiều
“feeling”.
Nên biết nhạc
sĩ Hoàng Thi Thi (con cố nhạc sĩ Hoàng thi Thơ ),
người soạn hoà âm cho toàn bộ nhạc phẩm
trong chương tŕnh, đến Montreal không đầy một
ngày trước khi khai diễn, đă chỉ cùng với
The Memories ráp lại với nhau vài giờ. Nhưng kết
quả cho thấy được một sự hài hoà rất
nhuần nhuyễn. Việc sắp xếp những tiết
mục tŕnh diễn cũng c ần được ghi nhận
như một trong những yếu tố đưa đến
thành công cho chương tŕnh. Khó người quên được
h́nh ảnh gia đ́nh Thái Thanh quây quần bên nhau trong “Ḷng
Mẹ” cũng như sân khấu đă sáng rực lên với
nhạc phẩm “Về Đây Nghe Em” để kết thúc
chương tŕnh với toàn thể nghệ sĩ xuất
hiện trên sân khấu.
H́nh như tôi đă đi quá sự Nhanh, Ngắn
và Gọn ? Vậy thôi, phần kết
luận xin được dành cho các trẻ em tàn tật
và mồ côi ở Việt Nam, cũng như
những người già bệnh hoạn và tàn tật.
Không bao lâu nữa, chắc chắn các người kém may mắn
này sẽ nhận được những món quà rất tầm
thường hằng mong ước, chẳng hạn một
lon Coke hay bánh kẹo hoặc vài kư gạo, vv... như người điều hợp
chương tŕnh là Bùi Xuân Huy đề cập trong phần
diễn giải những trích đoạn video về những
chuyến đi thăm một số trại mồ côi của
“ Qu& #7929; Trẻ Em Tàn Tật
Và Mồ Côi” (California) do Thái Hà đại
diện. Nói thẳng ra, đó là số tiền do các vị
hảo tâm và các nhà bảo trợ đóng góp cùng với tiền
vé tiêu thụ được, sau khi trừ mọi phí khoản,
sẽ được dùng vào mục đích tạo cho các
em và các người già một niềm vui nhỏ. Như
phương châm “Đúng Người,
Đúng Lúc và Đúng Nhu Cầu” của ban tổ chức.
KỲ VŨ
|