Thường lệ mỗi năm một số bạn cũ cùng thời cùng lớp, Quốc Học 61-64 (vào trường Quốc Học năm 1961-ra trường năm 1964) vẫn tụ họp nhau một lần để … điễm danh.

Năm nay như thường lệ các cuộc họp mặt đă diễn ra tại Huế, Saigon và Houston.  

 

Huế đă có một phiên họp mặt nhưng h́nh ảnh gửi qua email chỉ có một tấm và size quá nhỏ nên thất lạc mất, xin cáo lỗi cùng các bạn ở Huế.

 

Saigon đă có môt phiên họp mặt vào ngày Ông Táo lên trời…Bạn Hồ đắc Duy đă gửi h́nh ngay lập tức, cùng với môt bài tường thuật rất sinh đông như các năm trước của Nguyễn văn Sa…Nhưng thật đáng tiếc v́ trí nhớ mệt mỏi của lứa tuổi 64 cọng thêm một số h́nh ảnh đang sắp hàng chờ lên net, cho nên hẹn hoài hẹn măi đến nay mới đến vơi các bạn được…Mong các bạn ở Houston và ở Viêt nam thông căm và tha thứ cho

 

Các bạn ở Houston cũng có một buổi họp mặt cuối năm rất vui ở nhà anh Trương Đ́nh G̣n, Năm nay các bạn đề nghị để vui cửa vui nhà, các bạn sẽ chúc sinh nhật các chị có ngày sinh trong tháng họp mặt…  Kỳ họp mặt vừa rồi trùng vào sinh nhật của chị Trương Đ́nh G̣n.

 

H́nh ảnh cũng chỉ mới lên net hôm nay

 

Một lần nửa XIN CÁC BẠN ĐẠI XÁ CHO…Sang năm xin hứa sẽ tốt đẹp hơn : có nghĩa là h́nh ảnh sẽ sớm hơn năm cũ

 

Xin click vào link sau đây để xem h́nh ảnh ở Saig̣n và ở Houston

 

http://picasaweb.google.com/phamluongco/Qh2010Houston#slideshow/5444058659709656882

 

HỌP MẶT QUỐC HỌC 61-64

2010 tại Saigon

(Sài G̣n, 22 tháng Chạp Kỷ Sửu)

Bài của Nguyễn văn Sa

 

 

*

Đêm 22 tháng Chạp Kỷ Sửu (5 - 02 - 2010) họp mặt Tất Niên lần thứ 30, chuẩn bị đón Xuân Canh Dần của Nhóm CHS Quốc Học - Huế NK6164 tại Sài G̣n.

 

Địa điểm vẫn là nhà hàng cũ “bèo bọt đệ nhất” Kim Thanh. Nhờ trời tuổi cao sức yếu hạn chế khả năng bày biện của BTC, việc trang trí phông màn và dàn dựng sân khấu v́ thế có phần dễ thở khác hẳn mọi năm. Đă cận kề cái ngưỡng “gió thổi mây bay gần ta lắm” th́ giản lược chừng nào tốt chừng đó. Bằng không, có cụ xớ rớ vướng phải dây nhợ té sụm tại chỗ rất dễ chịu tiếng trốn đời thoát nợ. Vả lại hoa lá vẽ vời là việc của Đoàn, đâu dễ tay ngang lại mó vào được. Hiềm nỗi sau “thành công vĩ đại” của lần triển lăm tranh, Đoàn gần như kẻ mất hồn đâm ra lơi lả. Chừng mươi bữa trước ngày, cụ ta vác mạng tới quán Nhiệt Đới thông báo và phân công, rồi nốc cà phê một cái ào – “Thôi, tau về” và cụ về thật, quên cả tính tiền. Vậy mà sau đó mọi chuyện vẫn đẹp như mơ, thế mới biết thánh nhân đăi ngộ!

 

Sáng thứ Sáu tại chỗ tập kích vỏn vẹn có năm tên Đức – Hiệp – Phước – Đoàn, thêm một viện binh Lê văn Tạo vào phút chót. Hồ Đắc Duy th́ hờn lẫy vu vơ ban đầu không chịu đến, ba hồi day dứt lương tâm chở vợ xoet ngang nhờ (Á Nam) vào xin phép tạm vắng.

 

Khoảng 9g hơn, bà chủ nhà hàng khá chảnh chả hiểu “đi tám” đâu về mới chịu mở cửa. Cả bọn “hè nhau” giăng ngay tấm phông với h́nh ảnh phóng đại chiếc cổng của ngôi trường cũ thân yêu. Ai đó đứng ngoài nh́n vào, hẳn thấy đổ đau. Năm sáu tấm thân cọp xơi không hết mà h́ hục cả buổi mới treo xong tấm phông nặng chừng kư rưỡi. Góc phải bên trên tấm phông, nổi bật ḍng chữ “QUỐC HỌC 61-64 – NĂM CỌP MẠNH NHƯ CỌP”. Khen thay ư tưởng của trự nào đó, thoang thoáng qua có vẻ lành mạnh song đọc kỹ th́ ôi thôi chứa chất cả một tham vọng cực kỳ điên rồ của những cụ cọp đực sắp hóa hư vô!

 

Xin sơ lược diễn tiến đêm hop mặt cùng vài sinh hoat trong năm của Nhóm.

 

Theo thông lệ đúng 19g00 cuôc hội ngộ chính thức mở màn, Nguyễn Đức Trung khóa sổ thu gom thọc tay túi quần đi tới đi lui coi bộ suy nghĩ lung lắm. Liệu có sự kết toán chi thu trật khớp hay phương án lời ăn lỗ chịu bể sô?

 

Mặc, phần hành của thầy thầy lo. Điều đáng quan tâm là non nửa trăm cụ từ Cao Nguyên đất đỏ, các tỉnh phụ cận và khu vực vùng ven đă tề tựu về đây. Cụ nào cụ nấy ăn vận th́ lịch sự mà cái miệng th́ oang oang, vẫy gọi chí choé làm như sắp “cát bụi phân ưu” tới nơi rồi! Hạnh phúc biết bao, chộ lại từng khuôn măt mới như Nhăn Ban Mê, lăn ông Bảo Minh… Đặc biệt hoan hô t́nh bạn vẫn nguyên xi tựa thuở đầu đời “dập nhau u đầu mẻ trán” rồi quàng vai bá cổ giữa “Quốc Học kiều” Nguyễn Hy Minh và Hồ Đắc Duy. Sá ǵ những mếch ḷng xốc nổi rồi lạc mất nhau, lạc luôn quá khứ trẻ trai đúng không hai cụ? Rất cảm kích về sự hiện diện của Trầm Hữu T́nh mà như lối diễn đạt của Phan Nam (bạn đồng học Nông Lâm)… là “một tấm ḷng xuyên lục địa” đối với mọi thân hữu đến nhà. Vinh hạnh siết tay chất giọng suưt thành vàng Lê Khắc Quảng, sau ca khúc được tŕnh bày “Ai Về Sông Tương” mà tác giả chính là vị thầy quá cố Thông Đạt (tức Văn Giảng). Nhưng c̣n ai ngoài đó “sông Tương” mà nhắn hở cụ, người người từ thuở xa lắc đều đă khăn gói “lên đường”…

 

Tiếc rằng một số cụ ngọc thể bất an do khô thận hoặc tuyến tiền liệt hư hao khiến ḿnh rồng thoi thóp đă không có mặt? Một số cụ khác xin được giấu tên, dường như năm nào cũng đến muộn. Thói quen lăng mạn bao năm đâu có chịu chừa, hễ xuất hành là quyết tâm đón buưt “ngự” bằng được Hoài cổ chăng? – Rất có thể, bởi thứ phương tiện “ngh́n đời không đủ sức đi mau” này biết đâu lại có tác dụng khai thông bộ nhớ. Chúng giúp qúy cụ dễ hồi tưởng hơn về những chiếc Renault màu xanh số trắng, sớm chiều từng chặng đón đưa loài “miu nhỏ” của quư cụ chạy khắp các tuyến đường xưa kia của Huế. Và dám không ít “nàng miu áo trắng” ngày đó nay là những đương kim cụ bà, vẫn c̣n quay quắt do trót vứt nhầm một chút xíu t́nh, trúng phải mấy anh ngố họ Trương (Chi) “tiền thân” của qúy cụ QH bây giờ!

 

Cứ như khúc dân ca Nhật – “có những kẻ đến đây – ngợi ca đào nở rộ” cũng dễ hiểu thôi. Tóc thề nào thuở xanh xanh chẳng dập d́u ong bướm. Nhưng cũng với khúc dân ca đó – “cần nhất, chỉ những ai – đến sau…mùa hoa nở” rồi suy ra, thuộc vào đối tượng khiến qúy cụ ông “ngố” tận cuối đời cỡ như vậy, qúy bà c̣n ǵ thấm thía hơn. Nên quay quắt cứ vờ quay quắt, những lúc pḥng the lủi thủi “nghiêng b́nh phấn mốc” ai trong số quư bà giờ đây tránh khỏi xốn xang và tự hănh – ít ra, cuối đời vẫn c̣n một chút ǵ (liên quan đến các cụ  QH) để nhớ để thương. Riêng phần các cụ, xin nghiêng ḿnh hỏi nhỏ “đập cổ kính” để mần chi rứa? Vô t́nh qúy cụ đâu khác mấy tay tráng sĩ gà mơ qua sông đánh rơi kiếm báu, hốt hoảng khắc dấu mạn thuyền hẹn ngày trục vớt. Cứ việc lim dim “tương tư bất tương kiến” vậy mà hay, cho dẫu đôi khi nỗi nhớ t́nh mềm mại có thể nhấn ch́m quư cụ như loài dây leo mỏng manh từng nuốt chửng lắm khu rừng già.

 

Ấy thế vẫn có cụ muốn lội ngược ḍng, qua sự thương xuyên cố “tút” cái dung nhan bằng mọi giá. Làm đẹp âu cũng là một cách tự trấn an, nhưng c̣n bí quyết chậm già nào không hay chỉ thuần mỗi sáng huơ chân huơ tay làm cảnh.

 

Đến đây, theo lệnh của Phúc A – một phút tưởng niệm quư Thầy Cô và qúy bạn quá cố. Hồ Đắc Duy phát biểu đôi lời về sự thăng trầm trong mối quan hệ bằng hữu, Đoàn gợi ư tái lập nghiêm túc vấn đề quan hôn tang tế…Phiên cụ Nguyễn văn Đức – một cây thư pháp mới mọc và đầy triển vọng, là MC mở đầu chương tŕnh văn nghệ tạp lục.

 

Đă tới lúc có thể lướt qua một ṿng, theo dơi nội dung họp bàn sôi nổi của từng nhóm một xem nó ra làm sao. Bàn thứ nhất nơi tập trung nhiều cao thủ vơ lâm, nổi bật trong đám là nhân vật chuyên “ừ hỉ, rứa ha” vốn tài uống bao nhiêu cũng say, say bao nhiêu cũng uống. Sự hiện diện của VIP này, khiến chúng bạn nhớ hôm tiệc cưới con gái rượu lăo đại gia. Sau một ṿng cùng vợ đi quanh chào bàn – không chắc lăo có mượn rượu thốt lời giả say không, nhưng với bề dày thành tích “rượu vào cửu hoàn coi cũng nhỏ” hẳn lăo dám gây vợ để tạo cớ hợp pháp hóa cái sự “uống vào cho lắm” của ḿnh:

-Hồi năy trên sân khấu, em nói chi (tiếng Anh) khiến tụi bạn anh vỗ tay dữ rứa?

 

Bà M trợn mắt ngọt ngào:

-Ô hay, em cám ơn một số khách mời (người nước ngoài) chứ ǵ đâu!

-Rứa răng tụi chúng “dịch” cho anh nghe, em “kính mời riêng các anh QH, tuần sau đến nhà em cụng tiếp”!

Bà M ngoảy đi, M c̣n hậm hực dằn vói:

-Đừng thấy tui… “ít quan tâm” tới tiếng Tây, tiếng Tàu rồi bà… hẹn ḥ lung tung!

 

Đấy, thói châm chọc vốn là đặc sản của Nhóm – một dạng gân gà khó nuốt. Nhưng hễ đối mặt là chiến sự bùng nổ và đă nhào vô th́ khó ṃi sống sót. Thiếu ǵ kẻ tím mặt tím mày, suưt ho ra máu kiểu Chu Du sau Xích Bích trận. Oái ăm thay, chính thói châm chọc giúp qúy cụ giữ chân nhau mỗi lần hẹn gặp. Mồi sạch, rượu vơi – sự đầy vơi cũng là yếu tố dẫn đến từng cuộc chưởi yêu lẫn chưởi thiệt thêm đ́nh đám, huống là. Dân gian có câu “chỉ bàn thờ những gia tộc nghèo khó mới nghi ngút khói hương” là vậy.

 

Khác với đồng môn hiện ở xứ người, mỗi lần hội ngộ kéo dài non non tuần lễ với đủ cách chơi năng động. Tại quê nhà mỗi buổi họp mặt rộn ràng lắm cũng vài canh, sau đó ai nấy ra về riêng rẽ đợi ngày triết lư vụn qua từng chầu cà phê dă chiến. Bấy nhiêu, duy tŕ cầm hơi cái đạo bằng hữu thâm niên vốn đă cuối cầu biên giới. “Bba vạn sáu ngàn ngày là mấy” – huống chi, đă lắm “mảnh h́nh hài không có, có không” gần đây trong đám.

 

Sang bàn kế cạnh, qúy cụ có phần Răng Bôn Xạc hơn. Tiếc là tửu lượng chưa được đáp ứng đủ để quư cụ hiện thực hóa sự “buồn nôn”. Qúy cụ đành dừng ở khâu luận bàn chuyện sinh lăo, bệnh và tử. Chủ đề khá nặng cân khiến một vài cụ chệch choạc mỗi lần ra vào toa-lét. Ba khâu “sinh, lăo, bệnh” tạm gọi dư thừa bầm dập nhưng hơi rượu quyện quanh làm sao mà nhớ. Riêng khâu “tử” rất căng bởi có cụ nào chết đi sống lại được đâu. Đă đi là các cụ… đi luôn, thành thử tay nào muốn luận bàn vẫn phải chờ đến lượt đích thân chạm mặt tử thần.

 

Tại bàn xa sân khấu nhất, thay v́ lắng nghe hát ḥ – qúy cụ hăng say đề ra giải pháp hậu sự cuối đời, nhằm di chúc cho con cháu. Ôi thôi, bao nhiêu phe phái bấy nhiêu quan điểm. Phái t́nh nghĩa ướt át (đại diện chủ chốt là PN) quyết sau này “nhậu hết nỗi” sẽ về nghĩa trang ḍng tộc hầu bảo lưu xương cốt, giữ chút nguồn cội cho con cháu giỗ chạp nối chí ông cha, tiếp tục sự nghiệp cụng tiếp! Phe “tư duy kinh tế” chiếm số đông, vốn bị ám ảnh bởi cơn khủng hoảng tài chính vừa qua. Các cụ không muốn đổ nợ cho lũ tử tôn, do việc di dời “chẳng hề mỏi mệt” theo quy hoạch của người trần thế. Và thiệt vàng sợ ǵ lửa, quư cụ này hùng dũng chọn ḷ thiêu làm đích đến.

 

Một nhánh “khoa học gia cấp tiến” khác ngại sau lúc “băng hà” gây ô nhiễm môi trường. Rơ dư cơm lo quẩn, ngay đang lúc ch́nh ́nh quư cụ lâu lâu đă “đăi chó ăn chè” đợi ǵ sau khi nằm xuống. Phút cuối đúc kết, một cụ dơng dạc “sống vô tích sự th́ chết sao cho được việc một tí” và cụ tự trả lời – “Tớ tự nguyện hiến xác”. Nghiệt nỗi, sự đời mô có đơn giản đến thế. Bởi “hiến” là một việc, người ta có “nhận” hay không lại là việc khác. Liệu các chuyên gia phẫu thuật hay nữ sinh viên khoa Y có mặn mà với những thứ hiến tặng mà thuở c̣n nhúc nhích, chúng đă bị bạn đời chê lên chê xuống?

 

Quan tâm vào những lănh vực có chiều bao la, dễ khiến quư cụ lăng quên sự chăm chút lẽ ra phải dành cho cuộc sống đời thường. Cuộc khẩu chiến có ṃi bế tắc th́ có ông tướng đến trễ nhảy vô phá đám. Hắn tự nguyện đóng phạt một thùng bia, bị chúng bạn từ chối – có lẽ v́… hẻo quá. Như chỉ chực chờ có thế, đại gia dổm “bơ” luôn không thèm hạ ḿnh năn nỉ. Hằn vừa xuất ngoại thăm con, kết hợp với việc t́m gặp bằng hữu cố cựu. Trên đường ghé Mỹ, bỗng dưng xẩy ra sự cố “nàng Tây Thi của hắn” giữa đêm đau bụng. Đất khách quê người, thêm nỗi – vốn liếng “tiếng nước ngoài” mấy mươi năm trước, trót đă theo anh hồn tướng quân Trần Nhật Duật rải khắp núi rừng c̣n ǵ. Hắn rầu thúi ruột, nhấc điện thoai gọi pḥng tiếp tân. Hết Yes đến No… rồi tít tít… Cũng may, người đẹp “đau bụng… thường” chớ không phải do hắn “tài ba”… vượt kế hoạch hay chỉ tiêu ǵ đâu.

 

Lầm lỗi rồi ăn năn là điệp khúc khó thương nhất của cánh râu mày. Như me xừ PB. nghe đâu biết ḿnh bệnh t́nh khó thoát, đă rán sức kéo vợ lên giường (ngồi) chỉ để thều thào – “Hậu chớ dại dột bước thêm bước nữa. Ḿnh trẫm đây, chưa đủ cho hậu ngao ngán?”. May kịp trối xong, huyết áp tăng đột ngột làm hắn ngất đi. Chần chừ mươi giây, nghe câu phúc đáp ngợp ḷng của vợ – “lỡ thiếp buồn th́ răng?” ắt hắn sẽ hối tiếc ḿnh suưt chết uổng, v́ bao năm sống cạnh “kỳ phùng địch thủ” mà chẳng hề hay!

 

Đến mục xổ số, lô độc đắc lọt vào tay Nhuận. Uổng phí mất thôi, bởi cụ nào chịu khó sáng mai tới xe hủ tiếu đầu hẻm nhà Nhuận thử coi. Chắc chắn 100% món quà trúng đă nằm gọn ghẽ giữa hai bộ “phi trường” hoành tráng của hai chị em cựu ân nhân của lăo độc thân hào phóng nhà ta (năm ngoái, rượu say vấp té toét mặt). Nhiều giải khác nữa nhưng ai trúng th́ thôi, không bàn. Đằng này xui nỗi, vợ con Đoàn trong BTC trúng lia chia. Chúng bạn nguyền rủa hắn… “làm quan, cả họ được nhờ”!

 

Và như quư cụ hằng được thông tin, Đoàn vác tranh ra Huế triển lăm (9/2009) bất chấp chứng khoán trụt trồi. Đồng môn tại cố đô lỡ “bị” Đoàn mời xơi điểm tâm nên “kẹt” phải đến Qúy cụ tế nhị bu lại “ngó” họa phẩm gần lối ra vào nhất, làm vài ba cái chớp mắt ra điều thức giả xong… thè thẹ dông mất tiêu. Thưởng lăm tranh mà như “thời” ḿ ăn liền hay là qúy cụ tự xét, kiến thức đan thanh của ḿnh vốn èo ọp không đuổi kịp tŕnh độ cờ tiên rượu thánh. Đứng lâu buồn miệng b́nh loạn cả lên, phật ư Đoàn – một trăm năm sau, hắn chẳng ghé nhà. Cũng có thể qúy cụ khéo nhường cái trọng trách bi ai ấy cho me sừ Tốc Tốc Đạt (từ Canada về). Là cựu binh sông nước, hễ lên bờ là Đạt nóng đầu và rất thường sảy miệng. Đoàn cần cảnh giác, chịu khó “nghe như vịt nghe sấm” nếu chẳng may Đạt Tốc Tốc có đem cả ba bồ chữ nghĩa lẫn kiến thức hội họa tự trời Tây về “dộng” vào tai ḿnh.

 

Có điều Đoàn chính thức “rửa tranh” lần nào chưa nhỉ? Nếu chưa th́ có phơi cả sự nghiệp hôi họa trước mắt chúng bạn, cũng bằng như Đoàn trao Kinh Thánh cho lũ ngoại đạo. Sách xưa trang được trang mất đă được bổ sung, có câu “Nhập thế cục bất khả… không bia rượuChẳng say chi, xấp xỉ… cũng mươi thùng”! Cứ trao men cho qúy cụ nốc vào, sớm muộn cũng mắt mũi tèm nhem “trông gà hóa quốc”… Bấy giờ đối với quư cụ, giữa bậc tiền bối Bùi Xuân Phái và hậu sinh Lê Duy Đoàn nào ai khác ai. Cả hai cũng chung một cội nguồn và đồng yêu cái Đẹp, thế thôi… Lại một gă phán trên trang web nhỏ – “Sơn mài sơn dầu, kẻ này chưa phân biệt được, nhưng qua một số “tựa” tranh, theo tôi – nếu không thành công, ắt ông ta (LDĐ) cũng thành nhân”. Tưởng y lên dây cót bạn ḿnh, mừng. Ai dè ngẫm nghĩ thấy trịch thượng quá. Rứa xưa nay chưa triển lăm, nếu không là “nhân” th́ Đoàn của chúng tớ là “vật” hay cái quái ǵ đă chứ, hở tên mắc dịch?

 

Đến lượt thông tin về G - Nhiệt Đới hiện nay, có dấu hiệu “tiền kiết hậu hung”. Đang trên đà tăng trưởng th́ hiện tượng phân hóa xẩy ra, xé lẻ “đi đêm đi ngày” thành nhiều môn phái. Tiêu chí thu nạp chủ yếu dựa vào tần suất tham dự cùng khả năng thẩm thấu tập tính Lưu Linh. Được thôi, quá kỳ xuân xanh th́ cụ nào tiếp cận được cơ hội đứt mạch sớm càng phúc. Chỉ ngại sung quá, e có ngày gặp ma. Như cụ Nh (!) đă “tới bến” c̣n cố gùi sau xe môt đồng “tiến sĩ bia rươu” ngất ngây chả kém. Vướng phải tai nạn, người đẹp “trường chay” nhập viện suưt giải phẫu một phần ngực. Đừng vội coi rẻ bộ ngực nam nhi – thiếu sữa thôi, chứ ngực nào chẳng là ngực. Bằng hữu vào thăm, thấm thía cái cảnh dân chơi thất thập bị bầm tím vú!...

 

Mục văn nghệ năm nay thất bát, một phần v́ cái micro quái quỷ. Nhưng thực t́nh mà nói Trọng Đài, Quang Thanh, Nguyễn Văn Đức một thuở thuộc vào top “vàng bạc đá qúy” của Nhóm – chừ đây, hầu hết đă lạc giọng. Ca sĩ cất lời khúc đục khúc trong mà người nghe th́ lúc hách x́ lúc sù sụ. Thay vào đó, lănh vực ăn uống lại được mùa. Bao nhiêu món ăn vốn phản ánh hiện thực “tiền nào của đó” đều được quét sạch. “Của không ngon, đông con cũng hết” – huống gi đêm họp mặt, con cháu chẳng thấy đâu mà ông cha th́… hơi bị nhiều!

 

Hậu quả của sự hơi bị nhiều là mấy cụ đến trễ như hai anh em nhà Nam không được no. Tan hàng, hai cụ khoèo thêm năm mạng nữa cho đủ thất hùng thất liệt. Cả bọn kéo nhau ra ngơ hẻm quất hột vịt và ốc luộc tới quá 22g30. Dĩ nhiên, cụ say đầu tiên là tay họ Đỗ mà người cuối cùng yj́ khó biết là ai v́ luật bất thành văn vốn cho phép, anh nào uống không nỗi sẽ được quyền chọn một anh khác để cung kính trao ly: Hầu hết mọi lần, nhờ thế mà anh  Nam rạng rỡ mặt mày, vừa đươc tiếng “chuyên viên cứu bồ” vừa được phong chức anh Hai!. Rốt cuộc ḅ về đến nhà, có lẽ anh Hai anh Ba… chẳng anh nào mà không say xỉn.

 

   Xin chào và hẹn gặp.

 

Nguyễn Văn Sa