(22 tháng Chạp At Dậu /
Nhạc
nền: Để Mùa Xuân Nhớ (Nhạc Ḥang Ngoc Đức
- Trần Quang Lộc hát)
Nguyễn văn Sa
Bạn bè giục viết, viết
ǵ đây – viết y chang những điều diễn ra
trước mắt, liệu có cuộc họp mặt nào
khác cuộc họp mặt nào ?
Thêm muối dặm mắm vào e chúng
chưởi, càng bị chúng chưởi nhiều hơn nếu
dặm mắm thêm muối những chuyện bên lề mà
dường như có thật của mấy… anh Hai của
tớ. Nhưng tớ cũng thử viết liều,
cơ may có bạn giúp tớ biên tập trước khi phổ
biến. Rằng, thưa các bạn – 22 tháng Chạp có phải
là ngày những cu cậu Quốc Học 61-64 gặp nhau ?
Vâng, một năm – riêng chỉ một
ngày dành cho t́nh bằng hữu là quá hẻo đấy. Song mấy
kẻ trong số chúng ḿnh, chủ động được
cái qũy thời gian đang trên đà gấp ruổi – thôi
đành… “gặp một bữa, ta cứ mừng một bữa”
!
*
Không như năm, sáu mươi
năm trước phải chờ mẹ “âu yếm nắm
lấy tay… dẫn đi” – một ngày trước khi ông Táo
về trớ, từng bầy QH61-64 không sắp hàng dọc
cũng chẳng xếp hàng ngang, rồng rắn ung dung tiến
về nhà Phúc tiễn đưa năm cũ. Một số
đến muộn do tất niên đâu đó nên thời
điểm khai mạc tạm dời lui mươi phút. Bộ
phận “tạp dịch” có vẻ nóng ruột, nhưng bao
lâu cũng dzui dzẻ chờ : sao có thể họp mặt
mà thiếu vắng lăo này lăo kia ?
Rốt cuộc năm mươi trự
đồng môn khá đủ, cùng quư thê thiếp hết thảy
non non tám chục xếp chật quanh 6 chiếc bàn tṛn. Mùa
xuân đâu dễ bỏ quên cái lũ quái chiêu, đặc biệt
với các bạn chào đời trúng năm Bính Tuất
(1946) có có tuổi cầm tinh
con Cẩu chứ !
Nói con Cẩu nghe cho ra văn vẻ
oai hùng, chớ thực là con… chó. Con vật vốn
được đánh giá cao về trí thông minh và sự
trung thành. Xin lỗi… cũng như các bạn ngày ấy, lúc
được tuyển vào Trường là những thành
viên thông minh và trẻ nhất, cũng như sau ngày cưới
vợ đă rất… trung thành.
Nhưng giờ đây, Tuất hay
không Tuất – chúng ta cũng đă lần lượt bước
qua lằn ranh của tuổi hưởng dương. Thiên
đàng, địa ngục tất phải rộng mở
chào đón. Nếu trời khiến đất xui bây chừ
cả lũ đồng loạt trúng gió ngả lăn quay,
chí ít bia mộ thẳng nào cũng “hưởng thọ”
đề tên.
Nhưng xuống địa ngục
hay lên thiên đàng là chuyện nhỏ, chuyện bạn bè gặp
nhau mới quan trọng. Càng quan trọng hơn là gặp
nhau với một sĩ số nguyên xi, cho dù năm rồi
cúm gà cúm vịt. Nghe đâu có tay c̣n hù dọa sẽ tiếp
tục sống lâu trăm tuổi. Với những ông
tướng khùng tướng điên ấy, đề cập
đến chỉ thêm phần tốn hao giấy mực : sống,
sống lâu mần chi nếu bỗng dưng mất sạch
bạn bè ?
Cái gương Từ Thức háo hức
lên tiên đến khi trở về cơi tục, tái kiến với
cái bóng của riêng ḿnh. Ôm cái “thọ” mấy trăm năm
để lủi thủi vuốt râu, cô đơn giữa
một bầy hậu thế chẳng biết “ông cố”
là ai, phỏng sung sướng ǵ.
Nhưng trước hết hăy dành
một tràng pháo tay chúc mừng năm mới, bằng hữu
bên này bên kia góc bể chân trời. Một tràng pháo tay nữa,
lấy làm cảm kích về sự hiện diện của
nàng Mỹ Đức “người đẹp vô tư, mối
liên hệ hiếm hoi” của ngôi trường Nữ láng giềng
với nhóm chúng ta, kể từ thuở mấy chị
đồng phục màu tím Huế đơn phương hát
khúc đường ai nấy đi.
Không quên xin lỗi anh chị Hồ
Thưởng về sự thay đổi vào phút chót, địa
điểm tổ chức không như dự trù. Anh chị
quá nhiệt t́nh, song buổi họp mặt quá cận Tết
sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến doanh thu
cho nhà hàng của anh chị. Chúng tôi đành mạn phép mời
anh chị đến đây, thay v́ chúng tôi xồng xộc
đến đó.
Đă xin lỗi người này, sao
dễ quên ơn người kia – xin cám ơn vợ chồng
Phúc. Anh chị đă tạo điều kiện tối
đa và ưu ái dành cho chúng tôi một năm một lần,
nhân dịp tất niên tới… dọn dẹp nhà cửa cho
anh chị. Số lượng chai bao, rác rến phế thải
nếu “thẩy” đi rất có thể nuôi sống một
vài đứa trong nhóm chúng tôi năm ba ngày Tết.
*
Không rộn ràng nghi thức “diễn
văn rồi phát biểu” thời thượng như các
anh chị của hai ngôi trường vua (Đồng Khánh -
Hàm Nghi). Cuộc họp mặt của chúng ta chỉ gói gọn
một nhóm nhỏ, trơ trụi và nghèo rớt mùng tơi.
Nhưng thay vào đó là sự nồng nàn hương vị
của quá khứ, dẫu có là quá khứ… “ẩm mốc”
chăng nữa.
Giữa một thời tiết rực
rỡ mai vàng, xế chiều 22 – trên vùng đất cách xa cố
đô ngàn dặm – một lần nữa, những lăo
trượng giang hồ được dịp tái xuất.
Những chiến binh tự cổ, những nam khôi thuở
cờ lau tập trận, những Thành Cát sống đời
trong hốc đá, những sư huynh sư đệ Cái Bang
khắp chốn hương thảo… Sau mục tái
đăng địa chỉ, số phone – mỗi thành viên
chính gốc chỉ cần hoàn thành nghĩa vụ “bằng-hữu-phí”
là dư sức đường bệ lách qua cánh cửa
khép hờ. Vẫn biết có bạn than phiền, song phải
chấp nhận thôi bởi thiếu cái khoản bằng-học-phí,
lấy ǵ chúng ta tổ chức : chẳng lẽ đến
chỉ để nh́n nhau nghẹn ngào không nói ? Dĩ nhiên,
đâu phải không có trường hợp ngoại lệ,
nhưng là thứ… “ngoại lệ tự giác” – lăo nào xét thấy
“miễn phúng điếu” được th́ cứ việc
cười trừ phớt tỉnh Ang-lê.
Rút kinh nghiệm, chúng ta hăy liệu
cơm gắp mắm, tôn trọng sự b́nh quân và thống
nhất… một giá. Tránh t́nh trạng vô t́nh lạm thu, dễ
gieo cảm giác bực ḿnh ở bất cứ ai nhất là
với các bạn từ xứ sở c̣ bay trở về. Lực
bất ṭng tâm th́ thà tuyên bố phá sản, tồn tại
riêng từng nhóm nhỏ chẳng hề hấn ai. Chỉ tội
năm sau, bà Đanh viếng nhà lăo Phúc cùng chuột bọ
cù lúi mặc sức tung hoành, do con nào con nấy to đùng
như ngấm phải phóng xạ hạt nhân.
Chương tŕnh hôm nao họp bàn ở
một quán cốc trên bờ kênh Nhiều Lộc là như
thế : đọc thư chúc Tết, tặng hoa, hát ḥ,
thư pháp, đố đối, đổ xâm hường
có thưởng… Bao nhiêu túi khôn túi dại cũng muốn
vơ vào, quyết tâm tổ chức giữa lúc ngân sách cạn
kiệt, thậm chí bằng O. Thật khó phủ nhận sự
nổ lực của một tập thể, bao gồm những
thành viên hậu trường hay ngược xuôi tất tả
chạy ngoài phục vụ. Ay thế, vẫn có nhiều sếp
chẳng hiểu – chưa vào tiệc kịp đă “càm ràm”
như là khách lạ… bỏ chút th́ giờ quá bước.
Nhưng cái nghiệp ắt cứ
dài dài, bọn này không mong trốn chạy theo cách cô Kiều
“đoạn trường cho hết kiếp này th́ thôi” – xin
thưa, c̣n khuya mới hết !
Phút ban đầu “mừng mừng tủi
tủi” chụp h́nh lưu niệm, thằng đứng thằng
ngồi, thằng tṛn trịa đẫy đà, thằng bặm
trợn hung hăng. Phụ nữ chụp riêng, đă đến
lúc phải tuyệt đối… “nam nữ thọ thọ bất
thân” nghĩa đen lẫn bóng. Và đúng là cơ hội
ngàn vàng cho anh phó nḥm nghiệp dư Hồ Đắc ra tay,
hết phơ dọc lại phơ ngang. Dường
như hắn lo thiếu sót trự nào e năm sau không c̣n dịp.
Bực nỗi lăo Lê trọng Hộ phá đám, xô bạn này
đẩy bạn kia, độc quyền độc diễn
nhằm phô chiếc máy quay phim con vừa mua tặng ?
Duy nổi cộc nện Hộ một
thoi vào vai, rứa mà hắn quay lại cười toe toét,
tiếp tục… đẩy đẩy xô xô. Quả thật
việc ăn chay cũng có mặt tích cực của nó,
nhưng theo linh cảm của tớ : ba trăm năm sau,
cả Hộ lẫn Duy khó mà thành Phật.
Giữa lúc mọi người bận
rộn tíu tít, một vài “cựu học sinh cá biệt”
đă có dấu hiệu nhúc nhích, đảo ngược
đảo xuôi tính chuyện khui bia. Tiếc rằng đă
có sự tiên liệu nên mọi thứ đều bị nhốt
kín trong pḥng gia chủ, trật tự có lẽ nhờ thế
tạm được giữ yên cho tới gần… giờ
khai tiệc.
Và
đây là thời điểm lên dây cót của những con họa
mi… “thuần trống”. Hàng loạt những ngôi sao nghiệp
dư đang nóng ḷng, xin chút chanh đường uống
cho ngọt cổ chờ gáy. Mang niềm hy vọng cho bạn
bè th́ ít mà bản thân được dịp thả hồn
sống lại cái thời “hoa xanh khi chưa nở, t́nh xanh
khi chưa lo sợ” th́ nhiều. Hẳn không thiếu những
con họa mi hót hay, nhưng ai cấm những con khác chớp
được micro cốt chỉ “sủa” liên hồi
đề bỏ tức chơi. Cứ xem, đấy là kiểu
tŕnh diễn nhạc “ráp” của mấy bố già : hát
như chưởi và chưởi cũng như hát.
Thật khá bất ngờ, mở màn
chương tŕnh văn nghệ là một nam ca sĩ nhí,
cháu nội của Đỗ quang Thanh (vắng mặt không
hiểu lư do). Bảnh trai và nũng nịu với bà nội
(Thương, em gái của ông bác Phan
Điều lệ thi tiếng hát
năm nay có phần gay cấn. Ưu tiên dành cho những ca
sĩ trẻ như trường hợp vừa rồi, nam
không quá 65 và nữ dưới 60. Thứ đến, nếu
là bài hát quá cũ th́ yêu cầu phải hát những bài hát mới
(chưa hát trong những cuộc họp mặt trước
đây). Đừng như Nguyễn văn Đức cứ
thuyền với biển, biển với thuyền – thử
hỏi, có biển nào không biết thuyền Đức
đă tái cập bến tự lâu rồi ?
Cuối cùng, con họa mi trống của
thời thế chiến thứ hai sắp được sổ
lồng cúc cù cu trở lại. Phải thừa nhận
không chỉ hay hát, Hoàng trọng Đài c̣n hát rất hay. Ay
thế, bạn bè ngạc nhiên vợ luôn sát cánh – thế hà
cớ ǵ, lúc nào thượng đài hắn cũng gào
như quà quạ “về đây, về đây nghe em” một
cách khó hiểu. Để xóa tan mọi nỗi hoài nghi, yêu cầu
Đài hát tặng một ca khúc khác hơn… “không c̣n mùa Thu” chẳng
hạn. Nhưng… “tau muốn mùa Thu c̣n măi” nên hắn… gởi
gió cho mây ngàn bay. Trong bộ cánh thời trang không ai chịu
thấu, dáng hắn nghiêng ngiêng. Hắn hát như một kẻ
chưa biết yêu đă vội thất t́nh. Mắt lim dim
hướng hết vào cơi xa xăm như đang mơ về
một h́nh bóng nào. Sai lầm vĩ đại của lăo
danh ca này chính ở chỗ đó. Mùa Xuân mùa Hạ vốn
đă không c̣n, mùa Thu cũng sẽ đội nón ra đi. Vậy
mà hắn dám hát đắm đuối kiểu như ri, ắt
tối về thế nào vợ hắn cũng cho hắn mất
luôn… mùa Đông ?
Đang hát chợt ngưng, hắn
chưởi túi bụi “mả cha tụi bây, ham ăn ham uống
không thằng mô chịu nghe” và kiếm cớ bỏ xuống,
đi khắp các bàn cụng ly. Hắn quậy c̣n khiếp
hơn những thằng mà hắn vừa chưởi.
Đă hội nhập rồi th́ tha hồ chưởi và
nghe chưởi – đă có thằng nào ở tuổi này chưởi
bạn mà bị bụp đâu ? Gắng hiểu cho Đài,
vốn ghiền hát nhưng thuở vợ mới rước
về, vợ Đài “nghiêm” lắm. Nhiều khi Đài muốn
hát vài câu vu vơ cũng không dám, cứ lui tới “ra vườn
hoa em chơi… em muốn hái một bông hoa hồng”… Nay th́ hắn
dựa hơi đám đông hầu qua mặt vợ, trút bầu
tâm sự được chút nào hay chút đó.
Đức không có vợ (bis) đi
kèm nên chẳng hề khiêm tốn, khai khẩu bằng một…
“Ngậm Ngùi” – ngậm ngùi mà cứ tươi rói như vừa
bia bọt tự đâu về. Chưa hết, hắn làm
luôn “Tạm biệt Huế” phổ từ thơ. Nội
dung diễn đạt tâm trạng của các anh “học tṛ
trong Quảng ra thi, thấy o gái Huế…” rồi
tương tư đến độ “trở về… hoá
đá phía bên tê” đèo Hải Vân. Đấy là chuyện của
những sĩ tử tạm cư đất thánh, nhẹ
dạ nên dễ bị gái Huế hớp hồn. Chứ
như chúng tớ “trai Huế o-ri-rin” giờ đây, nếu
ai v́ thương mà “biếu” thêm cho mỗi thằng một
o gái Huế, th́ chúng tớ… “xin thà về… khiêng đá phía bên
ni” nhằm được yên thân.
Thưa các bạn, điểm nổi
bật của lần họp mặt năm nay là ngay tự
lúc đầu, chúng ta đă… ồn ào như cái chợ.
Có lẽ thư mời 2006 nên ghi “họp
miệng” mới chuẩn xác hơn. Bạn bè như những
ngọn đèn trước gió, gặp nhau vui quá nên… một
miếng mồi ngon hớp đủ ba lần. Mỗi lần
hớp là… một trăm lần nổ và sự thật có
chết thằng Tây nào đâu. Biết răng được
“ngày mai trong đám râu ria” ấy có kẻ chầu trời sớm
hơn ước mơ ? Bấy giờ, chúng bạn có tha hồ
nhớ lại cái sự lắm mồm của hắn cũng
đă muộn rồi.
*
Cả bầy trước đó nhắc
nhở tớ viết một bài tường thuật, sao
cho từa tựa một bài văn tế : tế sống
nhau đi là vừa.
Nhưng ngại lạc đề và
mất quan đểm, nên một lần nữa tớ xin
phép thưa gửi rơ ràng. Đừng ai có tật giật
ḿnh rồi giận tớ đấy, nếu chẳng may bị
chạm nọc một cách vô t́nh. Bản thân tớ cũng
khá nhột, thôi th́ nói gỡ nói gạc giúp nhau giữ chút sĩ
diện cuối đời, chứ tụi ḿnh c̣n cái nọc
nào nữa mà sợ bị chạm. Năm tháng đă tước
mất sạch sành sanh cả rồi : nọc tự ái tự
kiêu, nọc vá trời lấp biển, nọc nhớ nọc
yêu … Sống đến hôm nay mà tiếp tục kể chuyện
tếu được như Toàn cũng đáng tuyên
dương, sức lực bao nhăm nói ǵ việc giận
bạn giận bè. Đêm ấy nghĩ mà thương bố
Toàn đă trót chủ quan, một phần do thiện chí
“tránh kể chuyện tiếu lâm cấm trẻ em” mà bác chọn
một đề tài đầy tính “nhân bản” ca ngợi
loài Chó.
Vậy
nhưng chẳng thằng nào chịu lắng nghe,
đơn giản v́ Toàn không lường được sự
trái khuấy về nguyên tắc thiên thời, địa lợi,
nhân ḥa… Nói cho dễ hiểu, có những thời điểm
mà triết lư nhân sinh đành nhường chỗ cho triết
lư bia rượu. Tinh thần thực dụng vốn đă
tràn lan, những luận bàn mang hơi hướng “đánh
thức lương tâm” bị liệt vào hàng xa xỉ. Rốt
cuộc, Toàn ngửa mặt than trời… “ôi, mấy kẻ
hiểu ta !” cũng logic thôi, bởi Toàn đâu mấy hiểu
“người” và nhất là hiểu… bạn. Lắm lúc quá ê
chề, bạn cũng như ḿnh chẳng ai muốn làm
người, chỉ muốn làm cây thông… ủ rủ đứng.
Có rứa tớ mới dám liệt
kê lần lượt, theo cái trí nhớ ba lia của tớ
chuyện từng thằng một mà tớ “tai nghe mắt
thấy” lẫn… “không thấy không nghe” trong cái đêm hôm ấy
– bởi có ai nói, ai làm đâu khiến tớ thấy tớ
nghe. Tóm lại xen kẽ giữa những chuyện có thật,
không thiếu những chuyện tớ bịa theo cách thằng
Bờm có cái quạt mo. Nhưng, không lửa sao nghi ngút khói
? Trường hợp khói không, lửa cũng không mà tớ
vẫn bịa được và vẫn có thằng tin th́ tớ
xứng đáng sống thêm vài năm nữa chứ chẳng
chơi đâu.
Đầu tiên vẫn là chuyện
cái thằng “kệ cha” tạm giấu tục danh, cựu
binh ngân hàng. Hắn quen miệng bất cứ chuyện ǵ
khi kết thúc, cũng… kệ cha. Cũng tại cái miệng
luôn “kệ cha” mà hắn đi đêm lâu ngày gặp ma. Tháng
nọ, thằng K. gặp hắn :
-Này, lao phổi sao ông… ph́ phèo ?
-Ai nói ?
Bị tim nặng chứ mô có bị phổi… ối
dào, kệ cha !
Lần khác, thằng... hỏi hắn
cũng tại quán :
-Này, bị cấm rượu rồi
phải không ?
-Ai cấm ?
-Vơ cậu chớ ai ?
-Oi dào, ai cấm kệ… cha ai !
Giật thót người, hắn nh́n
kỹ : thằng anh vợ của hắn sừng sững
như cột điện trồng. Hôm nay hắn vẫn ngồi
đó, ch́nh ́nh giữa đám ba quân người Huế gốc
Nam Giao. Xỉn xỉn thế nào, hắn lững thững
tiến lên xin hát “bảy ngày đợi mong” khiến tớ
tái mặt :
-Mong ai nữa ?
-Ai cũng được, kệ
cha…
Và hắn ung dung hát, dễ
thương làm sao năm bảy năm nữa “cổ lai
hy” rồi vẫn chọn một bài hát dành cho tuổi sáu
mươi năm trước. Bia bọt giúp hắn mềm
môi tâm sự :
-Hồi đó, moa đợi bảy
ngày không ma nào đến. Sang ngày thứ tám, có người
đến th́ moa không c̣n bài hát nào nữa…
-Ai đến ?
-Vợ… moa bây giờ đấy, thôi…
kệ cha !
Đến mục “thư pháp” thiếu
người hưởng ứng, ngoài Kim Chi, nhờ Nhiếp
vốn lắm tài, viết mừng chồng là Ngô đức
Lương vừa xuất viện. Đối với tớ,
t́nh h́nh thư pháp dường như bị lạm phát trầm
trọng. Người ta phóng bút tràn lan trên một trang giấy,
không chừa chỗ trống để thở. Thư pháp
đúng nghĩa theo tớ là ở khâu “chọn chữ, chọn
câu” để viết chứ không chỉ nằm trong sự
khéo tay. Lẽ ra chỉ cần sự cô đọng, hàm súc
th́ người ta chép luôn cả một bài thơ, thậm
chí một truyện thơ. Loại chữ phù hợp nhất
vẫn là loại chữ tượng h́nh thay v́ chữ gốc
La-tinh. Không phải bỗng dưng chữ Hán được
gọi là “chữ nghĩa thánh hiền” mà do tiền nhân của
người Trung Quốc vốn dựa vào sinh hoạt, hành
vi, sự hành xử để tượng h́nh thành lọai
chữ viết có khả năng truyền đạt đạo
lư một cách ngắn gọn đến mọi người,
không kể thông thái hay b́nh dân..Viết như vẽ, chữ
như tranh nên nh́n chữ viết đă hiểu ư nghĩa
hàm ẩn mông mênh. Đâu phải chữ đẹp hay viết
chữ đẹp có nghĩa là thư pháp. Nói ra chớ có
trácyh tớ, đối mặt vơí sự nở rộ của
thứ thư pháp hiện nay, tớ như thằng vừa
mù vừa câm. Nội môt chữ “NHẪN” hay chữ “TÂM”
thôi, tớ nghĩ học một trăm năm chưa
đạt. Vậy mà có khi vào nhà những anh bá vơ, tức
th́ tớ bị hoa mắt trước một rừng cái gọi
là “thư pháp” chép thơ con cóc – bên trái bên phải, trên trần
dưới sàn, ngay cửa toa-lét, dưới gậm cầu
thang…
Sang mục đố vui, Lê duy
Đoàn chủ tŕ đă cắc cớ hỏi : thành nội
bao nhiêu cửa ? Nhiều ông nhảy lên thi thố, song thiếu
giám khảo uy tín nên hạ hồi chưa phân giải.
Một cậu nửa tỉnh nửa
say :
-Tui không rơ chuyện cửa nẻo
xa xôi ngoài đó,chỉ biết chuyện gần gần
như nhà mấy ông QH61-64 thường bao nhiêu cổng ?”
-…
-Thưa, hai cổng : một cổng
cao rộng để vào ra ban ngày, quang minh chính đại
và một… tṛn tṛn nho nhỏ ban đêm chui vào.
-Láo, nói có sách mách có chứng : thằng
nào ?
-Khối thằng, như một me-xừ
đứng cạnh tau đây. Lâu lâu, vài đêm trốn vợ
chạy rông. Khuya về, cổng lớn đóng. Hắn gỡ
nhẹ tấm liếp che ở góc tường, chuồi
hai chân vào trước. Trong đêm tối, hai con khuyển
nhà hắn thấy “cái chi ngọ nguậy trăng trắng
với đôi giày hiệu mũi cong” chới với trước
khi lọt thỏm qua cái lỗ chui là chúng biết ngay ông chủ.
Thông cảm và tôn trọng quyền “tự do chui qua chui lại”
của ông chủ, hai chú khuyển im re. Nếu sủa, bà chủ
thức dậy là ông chủ tiêu đời.
Đợi cho ông chủ hạ cánh
an toàn, chúng mới gừ gừ to nhỏ với nhau :
-Loài người, những lúc vất
vả quá ai cũng than “khổ như ch…” . Nhưng làm sao mà
“khổ như” được. Cậu thấy đó, bao
nhiêu ông tướng QH61-64 phải nói là “khổ hơn” … tụi
ḿnh nhiều !”…
*
Cuối cùng, chẳng rơ trong số
12 con giáp v́ sao người xưa lại cho vào một anh Tuất.
Cứ gọi bằng anh đi cho nó tiện, bởi những
từ như “mi, tau, thằng nớ, thằng ni” trót ưu
tiên dành để xưng hô giữa bạn bè với nhau rồi.
Tớ xin nhắc một lần nữa,
những ai để lạc vào tai mấy bà từng câu chuyện
kể về anh Tuất này, khôn hồn biết thân biết
phận hăy xếp hàng một hướng về ḷ thiêu, tự
nguyện xin được thiêu sống đi. Bằng
không, tớ sẽ như Chúa bị đóng đinh trên thập
tự giá chết thay cho các cậu đó.
Quá 22giơ20, hầu hết quư ông
qúy bà nội ngoại vẫn chưa chịu về nhưng
phải phải kết thúc thôi. “Buồn ơi, lại chào
mi !” và chẳng biết sẽ được “chào mi” bao
nhiêu lần nữa ?
Tạm biệt, hẹn gặp thêm
được năm nào biết năm đó.
Nguyễn
Văn Sa