Xin goi
moi nguoi noi long cua nguoi
Thanh Nha
HỘI
CHỨNG SAU LŨ
Những cơn mưa lạnh triền miên sau những ngày lũ cộng với những hậu quả của cơn lũ vừa qua đă h́nh thành một “Hội chứng sau lũ” đối với một số người Huế.
Trước
hết là niềm kinh hoàng vẫn c̣n đọng lại mà có
lẽ c̣n lâu lắm mới
có thể phôi pha. Dấu ấn của
nó đậm nét ở cái
nh́n đối với ḍng sông. Người
Huế thường
hănh diện về thành phố có ḍng
sông trong xanh,hiền hoà, dịu dàng “như một dăi lụa
vắt ngang thành phố”, ḍng sông “dùng
dằng không chảy” kia một ngày nọ bỗng cuộn sóng, cuồng nộ, hung hăn và dữ
dằn như một mụ phù thuỷ cuốn phăng nhà cửa, ruộng vườn, nhận ch́m trường học, sách vở, chùa chiền, miếu mạo, mồ mă, lăng
tẩm và cả con người nữa.
Thành phố tan hoang như một băi chiến trường. Con người ngơ ngác nh́n nhau. Ai nói “Ḍ sông,ḍ biển dễ ḍ”? Những tâm hồn nhạy cảm với ḍng sông kia bỗng run lên, đau đớn tận cùng. Họ có cảm giác bị phản bội,bị lừa đảo bởi một người hết sức thân thiết. Niềm yêu thương đối với ḍng sông bỗng biến thành nỗi khiếp sợ, dè chừng và đối phó. Như một người bỗng dưng phát hiện nguớ t́nh mà ḿnh hết mực yêu thương đă trở mặt. Một số người Huế đang đau nỗi đau đó.
Hơn một tháng rồi không có lấy một giọt nắng, mặt trời đă khước từ thành phố sau cơn đại hồng thuỷ.”
Ai thắp nắng cho Huế với!”.
Tiếng kêu cứu đó
mỗi buổi sáng thức dậy đều bị nhận ch́m dưới cơn mưa, bị vùi dập
bằng những ngọn gió mùa đông bắc
lạnh lẽo. “Gọi nắng…” không c̣n “trên vai
em gầy,đường
xa áo bay” như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng
gọi mà là để…phơi phóng bao nhiêu là
thứ kể cả tâm hồn của
người Huế,
đă bị ngập ch́m trong cơn lũ thứ nhất, rồi cơn lũ thứ hai.”
Ai thắp nắng cho Huế với ”.
Những tia nắng ngập tràn vạn vật trong những ngày trước đây và hiện nay,tại các nơi khác, tưởng chừng hết sức b́nh thường, giờ đây lại trở nên quư hiếm vô cùng đối với dân Huế. Những ngày nắng, mẹ thường đem áo quần,chăn mền ra phơi vẫn thường bị tụi con đùa là mẹ mắc bệnh…tiếc nắng. Giờ đây mới thấy mẹ có lư biết bao. Giá mà gom nắng lại những ngày ấy để giờ đây thả ra cho Huế th́ đỡ biết chừng nào.

Rơm rạ,lúa má ẩm ướt, bàn ghế, tủ giường không khô được đă mốc meo. Giấy tờ,sách vở, từng đống, từng đống, sau khi bị chết ch́m trong cơn lũ đă được cứu vớt khỏi…bùn nhưng không sao được sưởi ấm cũng đang sống dở, chết dở. Những con chữ như những đôi mắt cầu cứu mong thoát được cái lạnh lẽo của nước sông Hương c̣n bám lại trên từng trang sách, cũng trở nên vô vọng. Các ngăn tủ đựng sách, một trong những nơi mà người Huế dành cho những vị trí trang trọng, đang ngậm ngùi thở dài ảo năo. Thà như Tần Thuỷ Hoàng c̣n đỡ đau ḷng. Bỏ th́ thương, vương th́ nặng…Người Huế đang chờ đợi nắng lên.”
Ai thắp nắng cho Huế với!”
Vẫn chỉ là những tiếng kêu vô vọng…Đa
số người
Huế giờ đây đang bị bệnh…”Thèm nắng”.Huế đă
và đang được cứu trợ nhiều thứ để sớm khắc phục sau lũ,nhưng có một thứ
cũng quan trọng vô cùng mà không
ai có thể
mang đến được cho Huế lúc này…Nắng ơi!!!
Thiên nhiên
gợi cảm của Huế đă phần nào h́nh thành
tính cách đa cảm của người Huế. Trong những ngày hoạn nạn vừa rồi, mối quan hệ của
người Huế với nhau càng thân thiện
hơn, v́ đă cùng trải
qua và chứng kiến bao nhiêu tang thương, chết chóc chung quanh
mà đành bất lực. Những ḍng nước mắt khi gặp lại
người thân, bạn bè c̣n
sống c̣n sau cơn lũ là những cảm xúc không thể
ngăn được. Trái tim Huế như
mềm ra cùng với những cơn mưa triền miên trong cơn
lũ . Trái tim ấy cũng
không thể không rưng rưng khi đón
nhận những t́nh cảm của những người con Huế xa quê thắc
thỏm hướng
về quê nhà để cùng xẻ chia
hoạn nạn, và cũng chẳng
thể ngăn được những xúc động dâng tràn khi
t́nh cảm ưu ái cuả
mọi người,khắp
mọi nơi đang dành cho Huế . Cơn lũ đă
làm nhịp
đa cảm của trái tim Huế đập
nhanh hơn.
Sự cố Đập Hoà Duân là một minh chứng của hiện tượng”Tang điền biến vi thương hải” (không phải “thương hải biến vi tang điền”).

Đó là điều mà người Huế đang chiêm nghiệm rơ nhất sau trận đại hồng thuỷ cuối thế kỷ này, chiêm nghiệm nhưng vẫn chưa đủ điềm tĩnh chấp nhận lẽ đất trời bởi những ǵ xảy ra cho Huế bất ngờ quá, đột ngột quá khiến người Huế chưa hết bàng hoàng. Người Huế vốn nhạy cảm,càng nhạy cảm hơn với nỗi đau này
Dĩ nhiên nỗi đau nào rồi cũng qua đi, như thế kỷ này cũng sắp lùi lại để bắt đầu một thiên niên kỷ mới. Người dân Huế,trong nỗi đau vẫn hy vọng và chờ đợi những điều đẹp đẽ nhất sẽ đến với ḿnh,đẹp và tṛn trịa như con số 2000.
Huế, tháng 12.1999
Thanh Nhă
Xin goi
moi nguoi noi long cua nguoi
Thanh Nha