Chuyện
Ngày Xưa … Nhớ Nhớ … Quên quên.
( Viết
tặng Thái Kim Lan và bạn bè thuở học tṛ)
Quế
Chi
Những gương phấn đấu ( tiếp…
tiếp theo) NHÀ MAY MỸ LỆ
Trong thành phố Huế có rất nhiều nhà may Âu Phục
có tiếng tăm như
Nam Việt, Minh Châu , Bảo Thành,
nhà may Chúc, Việt Hùng, Tự Lực, Tân Đức v.v... , nhưng chuyên may áo dài phụ
nữ th́ chỉ có hai nhà may được qúy bà qúy cô
ưa chuộng là Nhà May Mỹ
Lệ ở đầu
đường Thượng Tứ ( ngă ba Thương bạc)
và Nhà May Tân Nghiệp ở đường Trần Hưng
Đạo, xeo xéo trước chợ Đông Ba và sau năm
1975 th́ có thêm Nhà May Chi ở đường Mai Thúc Loan trong
cửa Đông Ba. Nhà may Nghĩa
Thành gần Nhà May Tân Nghiệp
trên đường Trần Hưng Đạo cũng may áo dài phụ nữ nhưng có lẽ
không được xuất sắc lắm cho nên ít nghe ai nhắc
đến, nhà may Việt Hùng ở đường Gia Long
( Ngă Giữa) v́ vừa may
đồ Tây pha lẫn đồ Ta cho nên qúy bà qúy cô không
tin tưởng lắm chăng ?
Kể từ ngày họa sĩ
Cát Tường cho ra đời mẫu kiểu áo dài Le
Mur đầu những năm 30, th́ được phụ nữ khắp
3 miền tán thưởng nhiệt liệt, chiếc áo dài
sau nhiều biến cải theo thời gian cho phù hợp ư
thích của phụ nữ cũng như cảm quan mỹ
thuật của thời đại, đă trở thành chiếc áo dài truyền thống của
phụ nữ Việt Nam.
Đặc biệt chiếc
áo dài vừa dịu dàng vừa kín đáo lại thích hợp
với tâm t́nh người con gái và đàn bà Huế nên ai cũng
ưa thích. Không những các bà trong giới qúy tộc thượng
lưu, các bà trong giới tiểu tư sản trung lưu,
các em học sinh các trường nữ trung học, ai ai cũng
mặc chiếc áo dài khi ra đường ,khác nhau chăng
là màu sắc và chất liệu lụa là, gấm vóc hay vải
thô. Thâ.m chí đến các bác, các chị em trong giới buôn
thúng bán bưng nghèo khổ ,đi chân không, kĩu kịt quang gánh trên vai
mà khi mô ra đường là cũng
khoác vội chiếc áo dài dù cho có vá
năm ba miếng như áo cà sa của các bậc
tu hành.
V́ thế cho nên có thể nói ai may áo dài đẹp
th́ rất dễ thành công ,trở nên giàu có như anh chị nhà may Mỹ Lệ trong xóm Thượng
Tứ của tôi.
Cùng trang lứa với anh
Nuôi y tá, anh Thảo chụp h́nh, anh Duyên thợ đóng giày
th́ anh Lệ thợ may là một trong mấy tấm
gương phấn đấu sáng ḷa vinh quang mà con cháu chúng ta nên biết và noi gương.
Anh Lệ là con thứ
năm trong gia đ́nh có 13 người con , anh là con
của Mệ Vinh ở trên Thượng Thành (Eo Bầu),
ngày ngày Mệ gánh cháo vịt từ trong Cửa Thượng
Tứ ra bán ngoài xóm Thượng Tứ. Như
chúng ta đă biết ḅ th́ hôi mùi ḅ ,vịt th́ hôi mùi vịt,
rứa mà nồi cháo vịt Mệ Vinh th́ thơm phức
,nh́n tô cháo vịt Mệ Vinh th́ không ai không thèm chảy
nước miếng . Tô cháo nóng, hạt gạo rền
dưới một lớp mở vàng, hai ba miếng huyết
vịt màu nâu với mấy lát thịt vịt béo ngậy và nhúm hành ng̣ xanh,ba lát ớt đỏ
được đặt trên một cái nia nhỏ với
một chén nước mắm ớt gừng là một trong
những món ăn bửa lỡ của bà con trong xóm. Chiều
mô bà con và con cái hai bên hàng phố
cũng ngong ngóng chờ mong: Cháo ḷng Mệ Trí, Bánh bèo Mụ
Càng, Bánh ướt O Chót, Cháo Vịt Mệ Vinh…. v.v…
Nhờ nồi cháo vịt mà Mệ Vinh đă
nuôi 13 người con ăn học nên người.
Anh Lệ có người em
tên Châu là bạn học của tôi, thấy nhà ḿnh nghèo, muốn
sớm giúp mẹ và các em, Châu đă bỏ học giữa
chừng và đi lính rất sớm ( 1958 hay 1959 (?) )khóa 8 hay
khóa 9 Trường Vơ Khoa Thủ Đức. Năm 1969 anh
đă là Đại Úy Đại Đội Trưởng
Công Binh biệt lập ở Bảo Lộc –Di Linh, trong một
lần lái xe đi thăm em ruột là Phạm văn Chắc
đang thụ huấn khoá 22 Trường Vơ bị Quốc
Gia Đà Lạt, xe Châu cán ḿn
du kích gài trên đường, bị tử
thương.
Anh Lệ học nghề
may áo dài với Thầy Thưởng ở đường
Âm Hồn, góc Tam Ṭa. Ra nghề sắm một cái máy may, may
cho bà con trong xóm Eo Bầu (thượng thành), trước mặt
garage sửa xe hơi ông Chắc,
bây giờ là đường 68 ,chạy dọc bên trong bờ
thành từ cửa Thượng Tứ đến cửa
Đông ba, ngang qua nhà thương nhỏ.
Vào năm 1957 ,anh chị ra
Thượng Tứ thuê căn phố nhỏ đầu
đường, nhỏ là v́ có chiều rộng mà không có bề
sâu.Anh mở tiệm may áo dài đàn bà ,chị đặt
thêm cái bàn nhỏ với hủ rượu thuốc và hai ba
cái ly để bán cho mấy bác xích lô kiếm thêm tiền
chợ . Bác xích lô mô sau mỗi cuốc xe th́ cũng dừng
xe,cầm cái nón quạt quạt năm ba cái cho bớt mồ
hôi ràn rụa, rồi nốc một hai
ly nhỏ rượu thuốc
là khoẻ ngay và sẵn sang lên yên đạp cuốc khác.
Anh
th́ may ngày may đêm,có thể nói một ngày hai mươi bốn
giờ th́ anh làm việc, đo,cắt,may đơm khuy,
nút .v.v… không phải là tám giờ
lao động mà là mười tám giờ giờ với chị
luôn luôn kề cận bên ḿnh phụ giúp. Nhiều khi tôi tự
hỏi, không biết anh chị có khi mô đi xem xinê hay hát bội
chi không hè? V́ suốt ngày ,suốt
đêm, mỗi lần đi ngang hay dừng lại tṛ chuyện
đôi câu th́ khi mô anh chị cũng cười cười
nói nói mà cái thước dây vẫn ṭn ten trên vai và cái kéo vẫn cầm trên tay, miệng
cứ nói mà tay vẫn làm không phút giây ngơi nghỉ , ngày cũng
như đêm.
Anh làm việc đến
độ kiệt sức, có lần gục ngay trên bàn cắt
may và phải chở đi bệnh viện .Cả hai anh chị
đều ốm o , lại làm việc nhiều đến
quên ăn, nhưng có điều hai anh chị không quên ngủ
chung nên vừa làm ra tiền mà cũng làm ra 9 tác phẩm bằng
xương bằng thịt, đầy đủ gái trai.
Có một cháu trai theo bè bạn vượt biên mất tích giữa
biển Đông nên bây giờ anh chị c̣n 8 cháu c̣n sống
đă thành gia thất,nô.i ngoại ê hề.
Nhà May Mỹ Lệ được các bà ,các O nữ
sinh ưa chuộng nên anh chị may không xuễ, nhiều
khi phải từ chối khách hàng, tuy các con gái trai sau giờ
học hành cũng phụ giúp anh chị một tay, đứa đơm
khuy, đứa cắt chỉ….
Lần hồi
anh chị trở nên giàu có và nhà anh chị diện tích nhỏ
mà lại là một trong những ngôi nhà cao nhứt xóm. Một
điều rất đặc biệt là các con anh chị rất
thông minh, học hành giỏi giang, gái trai đều có đứa
Bác Sĩ Y khoa, Kỷ sư ,hay Tiến sĩ hoặc ít ra là tốt nghiệp
Đại học và chỉ có một thằng con trai ,bạn
của con trai tôi tên ở nhà là Cu Đen, chừ nối nghiệp cha.
Tuy mới đến sau ,
nhưng anh chị Mỹ Lệ rưá là đă ở trong
xóm Thượng Tứ gần
40 năm rồi , người cũ đă ra đi ,anh
chị vẫn c̣n ở lại và các con các cháu của Nhà may
Mỹ Lệ vẫn c̣n tiếp tục sự nghiệp của
cha ông.
Cũng
vươn lên từ một gia đ́nh nghèo khổ , bằng
tất cả tài năng và ư
chí phấn đấu của ḿnh, anh chị Mỹ Lệ
đă tạo được một sự nghiệp cho bản
thân và cho con cái. Niềm tự
hào nhất của anh chị theo tôi là đă bao năm làm việc quên ḿnh , hy
sinh tất cả cho con , tạo điều kiện để
các con đạt đến đỉnh cao của học vấn
với tương lai sáng lạn đang chờ và anh chị
nay đă tṛn ước nguyện nhưng vẫn chưa
muốn về hưu để hưởng hạnh phúc cho
riêng ḿnh.