Chuyện Ngày Xưa… Nhớ Nhớ… Quên Quên!
(Tặng Thái Kim Lan và các bạn tuổi học
trò)
Những gương phấn
đấu (tiếp theo)
Dăy phố
Thượng Tứ chỉ là mấy chục cái nhà thấp lè tè, nhỏ nhắn và u tối núp dưới hàng
cây bát bát sum sê, cao ngút ngàn có thể tuổi thọ cả trăm năm. Cũng được lợp ngói nhưng là một thứ ngói cũ
kỹ bao phủ rêu phong xanh rì́ trải qua bao cuộc phế hưng, qua bao năm tháng
nắng mưa, lụt bão. Bá tánh không được
xây lầu theo lệnh của Triều đì́nh, vì́ sợ nhà cao hơn cung vua. Mãi cho đến sau 1945 mới có nhà xây thêm gác
lửng, chưa thể gọi là lầu và nhà cửa xây cất lộn xộn, ḷồi ra thụt vô chứ không
phải là một khu phố thẳng băng thành một khối như ngày hôm nay. Có những căn bên cạnh nhau mà quay mặt ra hai
hướng, chừa ra một khoảng đất trống, đầu voi đuôi chuột, thiệt lạ lùng, chẳng
khác chi một cặp tì́nh nhân, ngồi bên nhau mà giận hờn ngoảnh mặt làm ngơ.
Ba mạ
tôi có mua hai cái góc đất hình tam giác, đầu voi đuôi chuột như rứa, một góc ở
bên cạnh nhà nên khi nhà lên lầu th́ì mở rộng ra nên có thể nói mặt tiền nhà
tôi rộng nhất xóm. Một rẻo đất khác lại
nằm giữa tiệm chụp hì́nh Phi Phước và tiệm Bánh Khoái Lạc Thiện bây giờ, thì́
ba mạ tôi cho xây thành lọ̀ làm bánh Tây ( Pâtisserie), làm đủ loại bánh như
Petit–four, Gâteau, Choux à la crème, bánh Noel .v.v… Hồi đó cọ̀n lính Pháp nên trong các kỳ lễ
lạc, tiệm bánh có nhiều phiếu đặt hàng từ bên Tọ̀a Khâm, bên đồn Săng Đá (
Soldat) hay bên dinh Ông Năm (trước mặt khách sạn Thuận Hóa), bên lầu Bộ Tham
Mưu (État-Major) tức là Ty Công Chánh sau
này nằm trên bờ sông Hương.
Sau
Hiệp Định Genève, người Pháp về nước, ba mạ tôi dẹp tiệm làm bánh. Nói là lọ̀ bánh nhưng thực ra bề ngang chỉ
rộng có 3,4 thước và chiều sâu chỉ độ 10
thước mà lại đầu to đít nhỏ, không biết dùng vào việc chi nên đặt hai cái
giường cho mấy người giúp việc trong tiệm ăn ngủ tạm.
Một
ngày nọ, có hai vợ chồng mới cưới, rất xứng đôi vừa lứa, rụt rè đến gặp ba mạ
tôi nhỏ to chi đó. Sau này tôi mới biết là anh chị Duyên, chồng là thợ đóng giày
mới ra nghề, vợ là cháu của bác Ngọc, bạn của ba tôi. Bác Ngọc và Chú Liệu là chủ nhân của Ki ốt (
kiosque) bán Cà phê hiệu
Bạn bè cùng trang lứa với tôi chắc ai cũng có lần ghé lại Ki ốt Cà Phê Lạc Sơn trước cửa chợ Đông Ba, uống cà phê ăn bún bọ̀ buổi sáng, nhậu bia cao con cọp hay bia 33 buổi chiều, nhưng có lẽ ít ai biết được Ki ốt Asia ở chỗ mô ?
Mãi kể
chuyện lan man mà quên kể anh chị Duyên nhỏ to với ba mạ tôi chuyện chi, về sau
mới biết là anh chị xin thuê cái rẻo phố làm lọ̀ bánh Tây, để đặt một cái tủ
giày và làm ăn sinh sống qua ngày, chứ
mới ra nghề, mới cưới vợ và không có tíền thuê phố mở tiệm.
Anh chị
đã bán tất cả đồ tế nhuyển sắm được một cái tủ nhỏ treo tọ̀n ten cái bảng hiệu
Tiệm Giày Tân Thành với lèo tèo mấy đôi
giày trong tủ. Mỗi lần
chạy qua chơi, tôi được anh niềm nỡ chào hỏi, kéo cho tôi cái ghế xếp
thấp, có miếng da để ngồi rồi lại cặm cụi cầm chiếc búa nhỏ gỏ lóc cóc vào
chiếc giày đang đóng nằm trong khuôn gỗ…
Anh chị
cố gắng làm việc rất cực nhọc mà khi mô gặp hai vợ chồng cũng cười nói vui vẻ.
Ba mạ
tôi thường nói, anh chị Duyên thiệt giỏi, thiệt dễ thương ,chịu thương chịu khó
làm ăn như rứa có ngày cũng khá. Có
nhiều đêm cả khu phố tắt đèn đi ngủ cả, một vài bà con trong xóm có việc đi về
hơi khuya, ngang qua tiệm giày đã đóng mà ánh đèn dầu hiu hắt vẫn c̣òn lọt qua
khe cửa, lung linh theo nhịp gỏ đều đặn của chiếc búa nhỏ trên khuôn chiếc giày
gỗ, mà họ đã nghe quen trong ngày.
Tiệm
giày chỉ có một thầy và cũng là thợ lần hồi có khách, nhờ anh có tay nghề giỏi
mà lại ngọt ngào ăn nói dịu dàng dễ thương. Cái tủ to hơn, đèn đuốc sang hơn và
nhiều kiểu giày mới hơn. Khoảng chừng
hai ba năm sau, một hôm tôi chợt thấy hai anh chị Duyên đến nhà ba mạ tôi, cả
hai người ăn mặc rất tươm tất lại mang
theo một khay cau trầu và chai rượu.Anh trịnh trọng đặt khay trên bàn rồi kéo
chị đến trước mặt ba mạ tôi, anh nói:
“Kính
thưa chú thím, hai con, hôm nay đến đây báo cho chú thím một tin mừng. Hai cháu
vừa thuê được căn phố của tiệm ảnh Ngọc Châu cũ ở đầu Ngã ba Thương Bạc, hai
cháu xin cám ơn chú thím đã thương tì́nh mà giúp đỡ cho từ đầu đến cuối mới có
ngày hôm nay. Xin chú thím ăn miếng trầu, uống ly rượu mừng cho chúng
cháu.Chúng cháu suốt đời không quên công ơn chú thím.”
Ba tôi
đứng dậy cầm tay anh Duyên ,vừa cười vừa nói :
“Anh chị
Duyên nì́ ! Tui cho thuê nhà lấy tiền chớ có công ơn chi mà cám ơn! Chừ nghe
anh chị khá thì́ vợ chồng chú thím cũng mừng ,thôi uống rượu chúc mừng và chia
vui hí!”
Tiệm
càng ngày càng phát đạt anh chị mua luôn căn phố bên cạnh nhà sách Ái Hoa, mua
xe hơi rồi mua nhà ở đường Lê văn Duyệt trong Sài gọ̀n nữa. Từ tay trắng làm nên sự nghiệp nhờ công sức
lao động và trí thông minh của chính ḿnh. Anh Duyên Tân Thành là một tấm gương
phấn đấu sáng trưng hơn ai hết trong nhóm anh em trẻ sau này của Xóm Thượng Tứ.
Ở Huế,
hiện nay có một Tiệm Giày lớn nhất ở Cửa Hữu, rất nổi tiếng cả nước. Đó là
Tiê.m Giày Mừng Cửa Hữu, anh Mừng chủ nhân là một trong những người thợ giỏi
của Tiệm Giày Tân Thành ngày xưa.
Cảnh cũ thì́ cọ̀n đó mặc dù có đổi
thay nhưng người xưa thì́ phiêu bạt khắp chân trời góc biển, nhiều người lớn
tuổi theo luật Tạo Hóa đã ra đi mãi mãi, may ra còn lại một vài ba khuôn mặt
thân yêu của bà con lối xóm thương yêu cũ, lạc lõng giữa những ngườ i láng
giềng mới, hòan toàn xa lạ và lạnh lùng..."