Con Gái

Bài Này của Tác Giả Trần văn Giang.. Chúng tôi nhặt đươc trên Internet và xin đăng lại ở đây..dù chưa được phép tác giả và cũng không biêt phải xin phép tác giả ở nơi mô… Xin tác giả Trần Văn Giang tha lổi

Lời mở đầu: Đây là ư kiến cá nhân của người viết mà thôi. Đúng hay sai c̣n tùy thẩm định của mỗi đọc gỉa. TVG.

Hồi nhà cháu con đi học lớp đệ lục [lớp 8] trung học đệ nhất cấp buổi chiều, trong môn Vạn Vật có dậy bài “Con Trai (The Pearl!)” Sau ngay khi ông thầy Vạn Vật vừa viết cái tựa đề của bài học “Con Trai” trên bảng đen, một thằng bạn c̣n đang ngái ngủ, gỡ ghèn chưa xong, thần hồn nhát thần tính đưa tay lên xin hỏi thầy là:

- Thưa thầy. Tại sao thầy không dậy “Con Gái?” Tụi em là “con trai” đâu có cần phải học thêm “Con Trai” làm ǵ ?

Sau câu hỏi lạc đề này, thằng bạn anh dũng này được ông thầy Vạn Vật cho đi cấm túc cuối tuần để “được” viết phạt 1000 câu trên giấy trắng “Tôi không được hỏi câu hỏi ngớ ngẩn trong lớp học !”

Bây giờ lớn rồi, râu ria đầy đủ cả rồi ! Ngồi ngẫm nghĩ lại, thấy thằng bạn ngày xưa hỏi một câu không có ngớ ngẩn tí nào ! Nó nh́n thấy những cái mà học tṛ tụi tui lớp 8 hồi đó không đứa nào thấy được : “Con gái mới có nhiều chuyện để nói; con trai đă có “dư” quá rơ ràng như ban ngày cần ǵ phải học thêm cho mất thời giờ!”

B́nh thân, ai cũng có vẻ bênh vực cái cái câu huề vốn sau :

“Đẹp hay xấu tùy người đối diện!”
[The beauty is in the eyes of the beholder!]


Nhà cháu cho là câu nói này cũng chỉ đúng một phần thôi. Cứ cho vài cô người mẫu mặc aó tắm của báo “Sport Illustrated” hay là vài người mẫu làm qủang cáo cho hăng bán đồ lót phụ nữ “Victoria’s Secret” đứng cạnh lăo bà của nhà cụ; xem cụ có dám thành thực trả lời với mọi người là ai nào đẹp hơn ai ??? Nếu gỉa nhời cái kiểu huề vốn đó th́ bố ai c̣n dám đi thi hoa hậu mí lị sửa sắc đẹp nữa !!!

Bàn về vấn đề đẹp-xấu của con gái Việt Nam không phải là chuyện dễ dàng. Dù cho khéo léo cách mấy cũng dễ bị hiểu lầm là miệt thị nguời Việt, đào cái hố sâu “4000 ngàn năm chia rẽ.” Nhà cháu phải cố gắng thật cẩn thận. Cách tốt nhất ở đây là nếu có bàn th́ chỉ bàn cái tốt nhiều nhiều; thỉnh thỏang chêm một vài điểm xấu tượng trưng chiếu lệ thôi ! V́ các điểm xấu có tác động mạnh hơn b́nh thường; có thể làm chạm tự ái nhiều người; và không chừng nhà cháu có thể bị chụp nón cối. Nh́n phi trường Los Angeles, mỗi ngày có trên 2000 chuyến máy bay đáp và cất cánh an ṭan [điểm tốt] mà đâu có ai thèm để ư đến. Nhưng nếu chỉ có một cái máy bay đáp xuống trật phi đạo [điểm xấu] ủi vào hàng rào là báo chí đăng ầm ĩ náo lọan lên !!!

Ng̣ai ra, việc so sánh con gái của các miền Bắc, Trung và Nam với nhau là chuyện không tưởng, đội đá vá trời, một “nhiệm vụ bất khả thi - mission impossible!!!” Tương tự như so sánh cam với táo, nho với x̣ai tượng. Con gái Huế và Đà Nẵng chỉ ở cách nhau có vài chục cây số mà “văn hóa” của họ là đă khác nhau quá xa rồi; Con gái Hà Nội và Hải Pḥng lại càng khác nhau nhiều cách; Con gái Bến Tre và con gái Long An c̣n tùy …

Trước khi bàn luận cho vui nhà vui cửa, nhà cháu cũng phải xin lỗi quí cụ trước. Thứ nhất, lợi dụng cái “First Amendment - tự do ngôn luận, báo chí” trên đất cờ hoa, nhà cháu xin bàn bậy vài hàng và cũng xin đóng góp vài ư cá nhân đầy thiên kiến và chủ quan. Thứ hai, v́ dầu ǵ ḥan cảnh gia đạo nhà cháu là “t́nh Bắc duyên Nam.” Con gái Nam Kỳ đối với cháu cũng là "cây nhà lá vườn" cho nên "dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn," tự nhiên phải bênh vực cái ao nhà cho nó “cơm lành canh ngọt” một tí. Cũng dễ hiểu !

Để cho quân b́nh, quí cụ thấy chuyện tốt cũng có mà xấu cũng có ! Cụ nào [hay mợ nào?] không đồng ư th́ cũng rộng lượng bỏ qua, hay vui ḷng chỉ dẫn, bổ túc thêm cho nhà cháu được nhờ nhé.


Gái Huế / Trung


Nhà cháu cũng lại có thằng bạn thuở thiếu thời trời đánh mấy bận rồi mà không chết. Hắn là phó thường dân Huế chứ không phải lọai “vương hầu tôn thất” hay con cái của “công tằng tôn nữ”  ǵ cả, b́nh luận câu nói ác ư về dân Huế “Nam đa trá Nữ đa dâm” như sau:

“Cái vế trước th́ coi bộ có phần sai ít; nhưng c̣n vế sau th́ sai ... quá là sai. Nếu có dâm th́ chỉ có dâm tí... ti thôi chứ cái chữ “đa” bỏ vô đó thấy dă man, tàn nhẫn và oan ức cho mấy cô gái Huế quá đi !”

Nói đến con gái miền Trung là phải nói đến con gái Huế. Mà nói đến con gái Huế là phải nói đến con gái Kim Luông :

“Kim luông có gái mỹ miều
Trẫm thương, trẫm nhớ, trẫm liều trẫm đi.”


Với cái đẹp mà bút mực không thể diễn tả đầy đủ được, gái Kim Luông đă một thời làm ngơ ngẩn nhiều chàng trai đa t́nh; ngay đến vua mà c̣n phải bỏ cả ngai vàng huống chi là thứ dân cùng đinh, khu đen khố rách, trên răng dưới ḷng tḥng ṭan là đồ phế thải. Nếu may ra chỉ c̣n lại một cái xà lỏn chắc cũng dám bán đi nốt để mời nàng đi ăn bánh bèo Vỹ Dạ, để nghe nàng cười nàng nói cho thoả ḷng ước ao; để nh́n mái tóc cho đă đời, để được sờ cái… lược cài đầu cho “mẩn mê đời…..”

Con gái Huế nửa lăng mạn, nửa trang nghiêm, nửa e lệ rụt rè, nửa bạo dạn lẳng lơ, nửa đoan trang - kiểu vành nón bài thơ che nửa mặt, c̣n nửa kia nh́n trộm trai như hổ đói ŕnh mồi! Ôi châu choa! Nh́n người ta th́ được, nhưng khi người ta nh́n lại th́ mười O như một, đều xoay nón che mặt. Cái nón lá thật là kỳ diệu, ngoài việc dùng để che nắng, che mưa, c̣n để cho các nàng dùng che cái mặt. Cái mặt gợi t́nh này đă một thời làm cho

“Đàn ông xứ Quảng ra thi
Thấy cô gái Huế chân đi không đành.”


Hoặc làm cho nhiều chàng tương tư ngồi thẫn thờ ở bến Phú Vân Lâu nh́n xuống nước như người chết mấy hôm rồi mà chưa được chôn !

“Chiều chiều trước bến Văn Lâu
Ai ngồi ai câu ai sầu ai thảm
Ai thương ai cảm ai nhớ ai trông
Thuyền ai thấp thoáng bên sông
Đưa câu mái đẩy chạnh ḷng nước non …”


Và rồi có nhiều anh si t́nh c̣n muốn bỏ hết mọi sự đứng [ăn mày?] chờ ở trên bến này… suốt cả cuộc đời ?

T́nh em
Huế mộng nguyên trinh
thơ ta
c̣n măi ngát t́nh Hương Giang
áo bay
ngược chuyến đ̣ ngang
vạt lay
gió lộng vội vàng tay che

Ngại ngùng
chi một câu thề
em qua Thành Nội
ta về Kim Luông
chiều nay
Vỹ Dạ ngóng trông
vắng em
Thiên Mụ hồi chuông - vọng buồn


Tràng Tiền mấy nhịp - mù sương
đêm hoa đăng cũ - trăng vương giọng ḥ
bởi em
Huế đẹp bài thơ
nên ta
măi măi vẫn chờ - Huế - xưa...

(Phạm Ngọc - Em Huế Xưa)

Sau đây là mấy câu thơ nhà cháu thu lượm được để mô tả cách con gái Huế xử sự thế nào khi đang “bị” liền ông con trai nào đó lẽo đẽo đi theo thả dê tận mạng :

Người ở mô răng mà kỳ lạ rứa
Giờ ra chơi cứ ngó miết người ta
Và reo lên khi thoáng thấy đi qua
Tụi bạn tưởng "có răng rồi mới rứa"
Thôi từ đây không qua bên nớ nữa...


Hoặc :

Ôi đôi mắt chi mà tha thiết
Đừng có nh́n mà loạn bước tui đi
Lá thư t́nh ông gởi làm chi ?
Cha mạ biết rầy la tui chết !

Ông tán tỉnh làm chi không biết ?
Tui như ma như quỷ dưới âm ty.
Nói hoài lời hoa mỹ làm chi
Tui c̣n nhỏ chuyện t́nh răng biết được

Tội tui lắm cách cho vài bước.
Đừng đi gần hai bước song đôi.
Xa ra cho kẻo bạn tui cười
Mai vô lớp cả trường dị nghị

Theo chi rứa răng mà không biết dị
Thôi được rồi đưa lá thư đây
Mai tan trường đợi ở gốc cây
Tui sẽ tới trả lời cho biết.

(Lưu Trần Nguyễn - Đồng Khánh ngày xưa)

Đàn ông con trai dù bị những lời cự tuyệt cay đắng nhưng lại nhất định bám dai như đỉa cũng chỉ v́ mấy chữ "có răng rồi mới rứa" ni đó nghe.

Các cô gái miền Trung v́ sinh trưởng vùng đất sỏi đá cho nên tâm tính cũng gồ ghề không kém. Mới lời nói mở đầu mà đă nặng nề bốp chát đỡ không kịp; dễ bị hiểu lầm là “khíu chọ“ (khó chịu.) Phải chịu khó kiên nhẫn quen lâu mới hiểu rơ thực tâm mấy nường không phải như vậy. Cho nên rất ít khi mấy nường được nhà trường, cửa tiệm cử ra để ăn nói ngọai giao v́ sợ mất khách.

Nhưng mà coi chừng! Đến khi ghen rồi th́ ôi thôi hung dữ như “con ngựa Thương Tứ.” Anh mô mà loạng quạng th́ không chết cũng lắc lư con tầu đi v́ cái ghen cay như ớt hiểm bún ḅ Huế rứa. Thật t́nh mà nói, mỗi khi đọc báo về mấy cái tin “chó cán xe” mà đến chỗ mấy ông chồng bị vợ "cắt mất chỗ đi đái” th́ đa số do mấy cô nường miền Trung ra tay. Cũng tội cho các ông chỉ có tội lỡ dại lấy con gái Trung rồi mà vẫn c̣n cái tật cố hữu mơ tưởng hoa bướm ở cái vườn bên kia hàng rào…!

Con gái Huế là tổ sư phân biệt địa phương và gịng họ. V́ điều kiện nhận đơn và cứu xét của các nường hơi khắt khe ! Đừng có dại mà khai ra ngay từ khi mới quen là anh đẻ ở Cái Vồn Lớn, họ Hùynh… tên Bá Láp; hoặc là anh sinh ra ở Cửa Ḷ, tên là Phạm Kỷ Luật. Phải khoe là anh đẻ ở phủ Hàm Rồng hay huyện Đại Tŕ [chỉ việc phịa đại một tên nghe long trọng!] Tên họ tệ lắm cũng phải là Nguyễn Phước, Ngô Đ́nh, Phan Huy, Hà Thúc, Nguyễn Tường hay Thân Trọng ǵ đó ! Sau khi “cá cắn câu” rồi, th́ muốn thay tên đổi họ cũng chẳng sao ! Tuy nhiên, kết qủa sau cùng như thế nào th́ nhà cháu không dám chắc; c̣n phải nhờ vào thời vận và phước đức của các cụ.

Hăy dẹp bỏ những lời thị phi về con gái Huế. Thiệt t́nh đại đa số gái Huế đep, hiền và đàng ḥang. Cái đẹp của Huế thơ mộng. Cái hiền của gia giáo “gọi dạ thưa vâng.” Cái đàng hoàng của cung đ́nh, phép tắc vua tôi, biết chiều chồng thương con lo lắng gia đ́nh.

Nhà cháu đây dân Bắc kỳ, biết thân, biết phận, đọc cái câu đầy ác ư chẳng hạn như :

“Sông không sâu, núi không cao…

Nhà cháu nghĩ là người ta muốn ám chỉ cái địa lư thuôc lọai ĺnh b́nh này vào một xứ láng giềng xa xôi Lèo hay Kăm Pu Chia nào đó chứ không phải Huế ! Cứ thử ra Huế tắm ở sông Hương xem ! Hổng cẳng chết đuối như chơi chứ ở đó mà “không sâu.” Cứ thử leo núi Ngự một lần xem có tóat mồ hôi … trán không chứ ở đó mà “không cao.” Sao lại bảo không sâu, không cao!? Đă có đo thử lần nào chưa mà vội kết luận ngắn dài ?

Những người đẹp ở nơi có địa danh ngắn nhất nước (“HUẾ;”) Nhưng lại thích có tên thơ mộng lài lê thê. Qua đây, khi làm lại giấy tờ, phải than trời v́ không biết giữ chữ nào, bỏ chữ nào, viết tắt chữ nào : “Công tằng tôn nữ thị Mộng Thường.” Hồi học nội trú ở UCLA ở thập niên ‘80, mấy thằng bạn “rum mết” chết tiệt phải gió ở không, mở niên giám của “Campus” ra t́m thấy ngay cái số điện thọai và cái tên lư tưởng “Tôn Nữ Mộng Thường” gọi hỏi thăm ngay:

- “May I speak to ‘Mông’ please !”

Nàng Tôn liền gác máy cái “rụp!”

Con gái Huế / Trung thương gia đ́nh ḿnh nhiều hơn là thương chồng (?) Nếu anh chàng nào định lấy nường làm vợ th́ cũng phải sẵn sàng lấy và nâng khăn sửa túi cả gia đ́nh bên vợ. Nhiệm vụ đa đoan này không phải dễ dàng như đi dạo phố đâu đó nghe !

Ng̣ai ra, nếu anh chàng có định khi thả dê con gái miền Trung th́ cần phải được nhắc nhở cẩn thận khi “đụng độ” với con gái B́nh Định:

“Ai về B́nh Định mà coi
Con Gái B́nh Định múa roi đi quyền...”


Chỉ dùng tay và chân không thôi đă bở hơi tai rồi ! Thêm vào roi nữa th́ phải từ “chết cho đến bị thương!!!”

Có một cụ thi sĩ ḿnh hạc xác ve, yếu bóng vía, dị đoan như quỉ, cắc cớ hỏi là:

“Tui vốn nhỏ con hay bị ăn hiếp, nay có quen và muốn tính chuyện lâu dài với một cô gái B́nh Định. Nếu mọi chuyện tốt đẹp th́ thật là được một công hai việc : được cả vợ lẫn vệ sĩ suốt đời. Nhưng không biết là có cần phải khám điền thổ trước không?”

Khổ quá ! Bố này thật ngớ ngẩn và ngu muội. Đă muốn cầy th́ cứ làm bừa [gọi là “cầy bừa” là dzậy !] “Người cầy” đă “có ruộng” rồi th́ mà con kén cái ǵ nữa giời ? Cứ xúc tiến rồi lo cầy ruộng ḿnh cho tươm tất là xong. Bận tâm làm ǵ ba cái vụ khám tới khám lui làm chi cho mất ngày giờ. Đó là chưa nói đến chuyện để lâu tŕ hơan dám mất ruộng cầy lắm ! Danh sách người nộp đơn xin ruộng cầy lúc nào cũng dài dằng dặc. Kể ra nghề cầy ruộng cũng có cái vinh quang đấy chứ hả ! C̣n cái lợi ngay trước mắt nữa mà không nh́n ra : “Bây giờ cái ǵ cũng đắt đỏ. Dầu ǵ, ít nhất, cũng đỡ tốn tiền mua dao cạo râu.”

Khổ cái là gái Huế / Trung lại thích trai Bắc Kỳ ăn nói có ngạnh hai ba nghĩa một lúc hoặc thích trai Nam Kỳ ăn nói ngang xương cộc lốc mới chết ! Bù lại th́ mâư anh Huế / Trung laị được gái Bắc và gái Nam khoái mới nghiệt ngă. Đúng là Bụt nhà không thiêng !!!!

Gái Hà Nội / Bắc


Nói về con gái Bắc, th́ có nhiều cụ đang ở Mỹ thắc mắc là con gái Bắc mà ở Bắc nước nào nhỉ ? Dạ thưa quí cụ. Nhà cháu muốn nói ở đây là con gái Bắc Việt Lam; xứ ngàn năm văn vật, cảnh đẹp người thanh, Bắc Hà Lội 36 phố phường. Con gái của :

Hàng Bồ, hàng Bạc, hàng Gai,
Hàng Buồm, hàng Thiếc, hàng Hài
Mă vĩ, hàng Điếu, hàng Giày,
Hàng Lờ, hàng Cót, hàng Mây hàng Đàn
Phố Mới, Phúc Kiến, hàng Than,
Hàng Mă, hàng Mắm, hàng Ngang, hàng Đồng,
Hàng Muối, hàng Nón, Cầu Đông,
Hàng Ḥm, hàng Đậu, hàng Bông, hàng Bè
Hàng Thùng, hàng Bát, hàng Tre
Hàng Vôi, hàng Giấy, hàng The, hàng Gà.“


Nếu nói về con gái Hà Nội phải là Hà Nội thứ thiệt, nghĩa là có tối thiểu hai đời ông bà, cha mẹ sinh và sống tại Hà Nội. Chứ gái Hà Nội di cư vào Sài G̣n năm 54 hay dzọt qua Mỹ năm 75 th́ không c̣n bao nhiêu là “Hà Nội nguyên thủy” nữa.

Nói gần nói xa chẳng qua nói thật. V́ nhà cháu đă tự tay chèo thuyền thúng đi ra khỏi Việt Nam từ 30/4/75, cho nên chẳng có biết gái Bắc Hà Nội mặt mũi và cách ăn nói ra nàm thao ? Đến khi về thăm Hà Nội vào năm 2005, thấy h́nh như là con gái Hà Nội chính gốc làm “chim Đa Đa” bay đi xứ khác làm ăn, kiếm cơm hoặc lấy chồng xa xứ hết trơn rồi hay sao đó? Con gái Hà Nội bây giờ đa số là dân từ Hà-Nam-Ninh hoặc Thanh-Nghệ-Tĩnh đă theo cha mẹ ra Hà Nội làm cách miệng và giọng nói được biến đổi dần hơi giống giống giọng Hà Nội. Nhưng lâu lâu lại dính tí ti ngọng “l , n , e, ê, ệ nẫn nộn,” mới chết! Theo kiểu :

“… ḿnh không nàm th́ ló bảo ḿnh không nàm !
mà ḿnh nàm th́ ló bảo ḿnh nàm nấy ne, nàm nấy nệ…”


hoặc

“… mệ ơi mệ, mời mệ ăn con ghệ…!”

Nghe “chán bỏ mệ!” không à ? Thật là vỡ cái mộng :

“Hà Nội ơi! Nào biết ra sao bây giờ ?
Ai đứng trông ai ven hồ, khua nước trong như ngày xưa …”

(Anh Bằng - Nỗi Ḷng Người Đi)

Mấy cô nàng Bắc kỳ hồi nào đến giờ trên phương diện giao tiếp với con trai th́ vẫn khiêm nhường thủ thỉ tự cho ḿnh là :

- Ngoan hiền nhưng không ngu
- Thông minh nhưng không gian ngoa
- Thướt tha nhưng không ủy mị
- Đài các nhưng không kiêu căng
- Thân thiện nhưng không vơ quàng
- Đa t́nh nhưng không mù quáng


Nghe vậy, có một anh bạn Nam kỳ có vẻ không tin, ngờ vực đă hỏi nhỏ lại là : “Có thiệt không đó mấy má ?”

Hồi trước năm 75 nếu mà quí cụ có dịp đi đến các trường nữ Trung học hay Đại học ờ Sè G̣n để bán báo xuân [hay là có bán bất cứ kí ǵ !] tức th́ sẽ gặp gỡ một ban tiếp tân của nhà trường, và nhà cháu xin bảo đảm “chăm phần chăm” là quí cụ sẽ được gặp một bầy ṭan là dân Bắc cờ quê quán loanh quanh vùng sở thú của tỉnh Hà Đông Hà Tây ǵ đó “dịu dàng” tiếp đón. Gớm ! Sao mà mau mắn thế ! Chỉ cái điều lanh lẹ này cũng đă đủ để chứng tỏ được là con gái Bắc bỏ xa các con gái miền khác về vấn đề giao tế rồi đấy các cụ ạ ! Đây là nhà cháu muốn nói về con gái Bắc di cư năm 54 đấy ạ !!! Bắc di cư năm 54 lọai :

“Quê hương tui bắc kỳ nhào vô quá trời
Bên bờ sông, bên bờ ao trồng rau muống..”


Hoặc :

“ Quê hương tui cái ‘mùng’ mà kêu cái ‘màn’…

(theo âm điệu bài “Khúc Nhạc Đồng Quê”:

Quê hương tôi gió chiều về trong nắng vàng
Ven bờ sông ai chờ mong bao h́nh bóng…”


của Thúc Đăng)

Ấy thế mà có lắm ông thi sĩ thất t́nh v́ mấy cô gái Bắc kỳ “ngây thơ ! nho nhỏ!” đó nhe ! Vâng, các mợ đă từng làm cho nhiều thi sĩ dở khóc dở cười, mang một mối "t́nh hận" sau một thời gian ngắn nhận ra sự thật [là không ngây thơ mà cũng chẳng nho nhỏ tí nào !] Hăy nghe lời than thở của một thi sĩ nổi tiếng đă từng bị mấy em gái Bắc quay ṃng ṃng như quay dế rồi đâm ra yếm thế đ̣i chán sống lung tung; xem thử quí cụ có học được bài học nào hay không từ cái ông này :

… Em nhớ giữ tính t́nh con gái Bắc
Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền
Nhớ dịu dàng nhưng thâm ư khoe khoang
Nhớ duyên dáng, ngây thơ ... mà xảo quyệt !
Ta sẽ nhớ dặn ḍ ḷng nên tha thiết
Nên vội vàng tin tưởng chuyện vu vơ
Nên yêu đương bằng khuôn mặt khờ khờ
Nên hùng hổ... để đợi giờ thua thiệt !

… Không biết t́m ai mà kể lể
Chim lớn thôi đành cam rớt lệ
Ngày ta buồn thần thánh cũng thôi linh !
Nếu v́ em mà ta phải điên t́nh

... Em chẳng bao giờ rung động cũ
Ta năm năm nghiệt ngă với t́nh đầu
Nên trở về như một con sâu
Lê chân mỏng qua những tàn cây rậm
Nuôi hy vọng sau ngàn mưa nắng lậm
Lá-xanh-em chưa dấu lở loang nào
Để ta c̣n thi sĩ nhất loài sâu
Nh́n lá nơn, tiếc, thèm... đâu dám cắn !
Nếu v́ em mà thiên tài chán sống
Th́ cũng v́ em ta ngại bước xa đời !

(Nguyễn Tất Nhiên - Duyên Của T́nh Ta Con Gái Bắc)

Và con gái Bắc Kỳ thứ thiệt th́ phải công nhận là họ đảm đang, biết buôn bán, biết chắt chiu cần kiệm. Năm 1954, chỉ thoáng một thời gian ngắn sau khi di cư vào Nam là bao nhiêu khu vực làm ăn ngon lành thuận lợi tại Sài G̣n đă bị các bà Bắc kỳ rau muống sang tay hàng lọat (các hàng quán, cửa tiệm nguyên dọc theo đường Lê Thánh Tôn, Pasteur, Nguyễn Trung Trực, Nguyễn Huệ, Hàm Nghi ...) Trong khi mấy ông chồng vẫn tà tà đủng đỉnh tổ tôm, mà chược, ăn tục nó phét, đánh rắm rong ....

Xa xa ngoại ô Hà Nội, con gái Tuyên Quang có vẻ đẹp của người Mường, dáng hơi quê mùa nhưng thật là quyến rũ. Con gái Bắc Ninh th́ quá “đảm đang” - nhớ bỏ dấu Việt cho đàng ḥang ở đây; nếu không sẽ có thể bị hiểu lầm là “dâm đăng!” V́ quá đảm đang nên quen bắt nạt chồng một cách tự nhiên, như câu :

“Ai ra Hà Nội mà coi ,
Con gái tỉnh Bắc [Ninh] cầm roi dậy chồng.”


Cái khổ và óai oăm nhất là các bà con gái Bắc này càng đảm đang, càng ghen tuông chanh chua th́ các ông chồng lại càng thích phá phách, càng thích ăn vụng.

Qua kinh nghiệm xương máu sau 75, nói chung, con gái Bắc 54 đă tỏ ra có nhiều điểm đáng khen : Mấy ông chồng đi “tù cải tạo” có vợ Bắc gặp rất ít trường hợp bị vợ bỏ. Chẳng những vậy, c̣n vợ được thăm nuôi đầy đủ trong trại cải tạo dù là ở Long Giao, Bùi Gia Mập; hay mịt mù Ḥang Liên Sơn Cao Bắc Lạng trong khi con cái vẫn ăn học đều đặn hoặc vượt biên tà tà từng đợt một.

H́nh như trời sanh ra, càng ở vào hướng Bắc th́ mũi càng cao và da càng trắng và ở hướng nam th́ mũi càng tẹt và mầu da càng đậm hơn ??? (không tin th́ cứ nh́n mấy mấy mụ đầm trắng và mấy thím Mỹ đen là rơ ?) V́ thế phần lớn các cô gái Bắc đều có vóc dáng “tóc dài da trắng” rất chết người ! Mấy anh chàng thi sĩ có than văn hay nguyền rủa th́ cũng chẳng có ǵ lạ.

Đó là vấn đề vóc dáng sẵn có của con gái miền Bắc. C̣n nhan sắc con gái Bắc th́ nhà cháu xin viện lư do sức khỏe không dám tự ư lạm bàn!! Xin để cho các cụ Nam kỳ và Trung Kỳ được dịp tự do ngôn luận ở cái khỏan này. Thật đấy chứ?

Một điều thấy chướng tai gai mắt tức ḿnh là khi nhà cháu đọc các trang báo trên mạng th́ thấy rằng không hiểu v́ thật sự “duyên dáng” hay v́ “phe đảng” mà “chăm phần chăm” các xướng ngôn viên đài truyền h́nh và truyền thanh và Tiếp Viên Phi Hành “E Việt Nam” ở Việt Nam là mấy mợ Bắc cờ !!! Tính chung chung th́ chắc cũng phải có người đẹp, người xấu chứ phải không ạ? 100% th́ thật là cuộc cách mạng giải phóng của các mợ đă phỗng tay trên của nhân dân miền Nam anh hùng c̣n ǵ ?…

Nhà cháu rất cũng cảm thông cho “cái thú đau thương” của các cụ Nam cờ, Trung cờ có vợ Bắc [không cần cảm thông cho trai Bắc, v́ thực tế quá hiển nhiên!!!] V́ cái ḥan cảnh mấy cụ đă bị mất chủ quyền, đă chịu đựng với con gái Bắc chúng cháu nó diễn ra y như thể là các mợ mỗi ngày đều bị mất một con gà? Chẳng phải v́ các mợ bạc bẽo, thiếu t́nh hay vô ư. Cái tài chưởi như hát hay của các mợ là do di truyền đă có “đăng kư” trong sổ sách, trong văn học sử hẳn hoi. Xin các cụ hăy ráng mà quên đi chuyện t́nh lầm lỡ quá khứ để mà vui sống cho hiện tại. Mọi chiệng sẽ “sau cơn mưa trời lại sáng” cả !

Nói tóm lại con gái Bắc mặc dù số nhỏ chanh chua, xí xọn nhưng đa số là yêu chồng; biết đảm đang giúp chồng làm nên sự nghiệp; biết nuôi con và biết dậy dỗ con nên người hữu dụng; biết chăm lo cho gia đ́nh chồng trong mọi ḥan cảnh.

Gái Cần Thơ / Nam

[*Sài G̣n là “melting pot” không đủ điều kiện đại diện cho miền Nam!]

Người ta đă nói:

“Người miền Nam biết làm cách mạng; nhưng không biết làm chính trị.”

Hay nói cách khác, so với người miền Bắc vả Trung, người miền Nam thật t́nh, nhiệt tâm; nhưng về vấn đề gian xảo, trí trá, mánh mung th́ không theo kịp được. Câu này cũng áp dụng thật đúng cho các cô gái Nam Kỳ.

Miền Nam trù phú đất rộng dân thưa. Người dân không phải bươn chải tranh đấu thật cực khổ mới có ăn có mặc như miền Bắc và miền Trung. V́ vậy như người người miền Nam; tính t́nh gái Nam mang cái bản tính thực tế, b́nh dị, đơn giản, chất phác thật thà, chơi tốt và rộng răi với bạn bè. Dễ sống và dễ chấp nhận tất cả cái ǵ khó khăn trong đời sống thường nhật chung quanh ḿnh hơn là đem so sánh ghen tị, bon chen, gỉả tạo… Chính v́ cái bản tính dễ dàng, thật thà gái Nam bị cho là khờ khạo, lười biếng, xài hoang, phung phí, dễ mang bầu, dễ bị làm vợ bé; dễ bị bạn bè và dân láu cá, sở khanh lơi dụng, lừa phản... Các cô gái Bắc và gái Trung tha hồ dựt mất bồ của mấy cô Nam Kỳ như lấy đồ trong túi ra.

“Bến Tre khờ khạo chân t́nh,
Long An đủng đỉnh như śnh dính chân !”

“…Em nhớ giữ tánh t́nh người Nam nhé
Nhớ lanh chanh nhưng rất thiệt thà
Nhớ nhiều lời nhưng không biết điêu ngoa

Nhớ đanh đá kiêu căng mà tốt bụng …

Oái oăm ở chỗ là trai miền Trung, nhất là các vua nhà Nguyễn lập một lô thứ phi là gái Huế, nhưng Hoàng Hậu chánh cung lại là gái miền Nam mới châm : Vua Minh Mang có rất nhiều vợ, mà đa số các bà vợ đều được tuyển chọn từ miền Nam; Chánh cung của vua Minh Mang Hồ Thị Hoa [Tá Thiên Nhân Ḥang Hậu]  người Biên Ḥa; Chánh cung của vua Thiệu Tri là Bà Từ Dũ [Nghi Thiên Chương Ḥang Hậu]  người Tân Hóa – Gia Định; vợ chánh của vua Bảo Đại là Bà Nguyễn Hữu Thị Lan [Nam Phương Hoàng Hậu] người G̣ Công.

Con gái miền Nam yêu chồng và đối xử với chồng như ông chủ. Theo đúng khuôn mẫu “xuất giá ṭng phu.” Chồng đi làm vất vả về muộn, say khướt; vậy mà vẫn ra đón ngọt ngào: “Anh đi làm về có mệt không ? Anh muốn ăn ǵ ? muốn uống ǵ ?” Các ông chồng nhậu thả giàn say xỉn. Vợ vẫn chăm chồng, lau dọn ói mửa không kêu than ǵ cả (?) ... Lạ thật !!!

Con gái miền Nam không đ̣i hỏi nhiều trách nhiệm từ chồng. Khi đă yêu là cưới tự nhiên như không. Đôi khi gặp phải chồng [đểu] đă có vợ con đầy đàn nhưng dấu diếm. Một sớm một chiều đang là con gái mới lớn vô tư trở thành vợ nhỏ! Cũng thật đáng buồn. V́ có thể vô t́nh v́ ḿnh làm đổ vỡ một lúc hai gia đ́nh!

Con gái miền Nam h́nh như không cần để ư tới vấn đề b́nh đẳng nam nữ. [Điều này lại trái ngược đối với con gái Trung và Bắc. Nhiều khi không biết ai là chủ trong gia đ́nh có vợ người Trung hoăc người Bắc.]

Gái nam không có cách bầy tỏ là ḿnh “không hài ḷng về cách xử sự của chồng,” “bất măn tư cái cách ruồi bu của chồng?” Nếu chồng ṭng teng mèo mỡ. Gái Nam sẽ kéo chị em đến phạng con “mụ” kia một trận cho nhừ tử. Xé quần xé áo cho hàng xóm thấy “cái ấy của mụ” đă làm chồng ḿnh say mê!!! Xong, về nhà vẫn thờ chồng như một. Chả có vấn đề ǵ cả! Lạ thật !!!

Nhưng đối với gái Nam. Người chồng phải đối xử như vừa là người t́nh vừa là người vợ ! Chồng phải lo lắng cho vợ đến tận răng. Tức là người chồng phải làm ăn ngày càng phải tấn tới, phát đạt. Chồng mà xa cơ lỡ vận, gia đ́nh dễ bị banh trê lắm !!!

Lời kết

Ở chỗ nào trên đất nước ḿnh cũng là quê hương. Nơi nào cũng có những người em thơ mộng, ngọt ngào như đường cát, mát như đường phèn. Đồng thời nơi nào cũng có những “con sâu làm rầu nồi canh.” Không kể ǵ xứ phồn vinh trù phú hay xứ chó ăn đá gà ăn muối.

T́nh yêu thường mù quáng. Hôn nhân là do định mệnh, số phần. Vậy phân biệt gái nam gái Bắc Trung Nam làm chi ? Trong thời buổi giá trị bị đảo lộn này, yêu và được yêu là hạnh phúc lắm rồi ! Phân biệt kể lể xấu tốt cho vui thôi ! Nghe qua rồi bỏ !!!

Xin nhắc lại, trên đây là một vài ư thô thiển chủ quan như một góp nhặt nhỏ nhoi. Xin các cụ vui ḷng chỉ bảo và bổ khuyết thêm.


Trần Văn Giang

 

Thêm về Con Gái Miền Nam:

 

          Đi đâu cho thiếp theo cùng, Đói no thiếp chịu, lạnh lùng thiếp cam

“Dí “ Dầu t́nh có dỡ dang

Th́ cho thiếp gọi đ̣ ngang thiếp “d́a” (Thiếp không cần chia tài sản, không cần alimony, không cần chi cả!!!!!!)

 

 

 

Đồng Khánh ngày xưa

 

Qua Mấy Ngơ Hoa


Răng mờ cứ theo tui hoài rứa
Cái ông ni có dị chưa tề
Sáng chiều trưa hai buổi đi về
Đưa với đón làm răng không biết

Oâi đôi mắt sao mà tha thiét
Đừng nh́n làm ngượng bước chân tui
Lá thơ t́nh ông gởi làm chi
Thầy mạ biết rầy la tui chết

Oâng tán tỉnh làm chi không biết
Tui như ma qủy dưới âm ty
Nói hoài lời hoa mỹ làm chi
Tui c̣n nhỏ chuyện t́nh răng biết được

Tội tui lắm cách cho vài bước
Đừng đi gần hai bóng chung đôi
Xa xa cho kẻo bạn tui cười
Mai vào lớp cả trường dị nghị
Thôi được rồi đưa lá thơ đây
Mai tan trường đợi ở gốc cây
Tui sẽ tới trả lời cho biết .

Không Biết Tên

Ń O tê răng mờ đứng đó
Lớp anh tan buổi học chưa về
Sáng vàng Thu trời mưa nho nhỏ
Chờ ai răng O nơ ù! mưa tề
Đôi mắt nhỏ ngác ngơ đến tội
Sợ chi mô lũ bạn anh hiền
Sao O để gío bay tóc rối
Bạn bè mô mà đứng một ḿnh riêng
Cặp của O màu xanh lá mạ
Vở của anh bọc giấy hồng điều
Răng nh́n anh đỏ hồng đôi má
Tên chi ń nói để anh kêu

Tường trường anh có hàng rêu tím
Đẹp chi mô mờ cứ nh́n hoài
Tà áo O làm chi nên tội
Sao cứ ṿ nhăn giữa bàn tay
Bạn bè anh về rồi O nớ
C̣n ai mô mà phải ngại ngùng
Trời mưa lớn ôm giùm sách vở
Anh giăng dù hai đứa che chung

O cảm ơn anh làm chi rứa
Răng không về hai đứa có đôi
Mà đi giữa mùa thu tức tưởi
Trời làm mưa ướt aó O rồi.

Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi O nớ ... chiều rồi
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội !

Tay nhớ ai mà tay bối rối
Áo thương ai lồng lộng đôi tà
Đường về nhà qua mấy ngơ hoa
Chớ có liếc mắt nh́n ong bướm

Có chi mô mà chân luống cuống
Cứ tà tà ta bước song đôi
Đi một ḿnh tim sẽ mồ côi
Tóc sẽ lệch đường ngôi không đẹp

Để tóc rối cần chi phải kẹp
Nắng sẽ chia ngh́n sợi tơ huyền
Buộc hồn O vào những cánh chim
Bay lên đỉnh hồn anh ngủ đậu

Cứ mím môi rứa là rất xấu
O cười tươi duyên dáng vô cùng
Cho anh nh́n những hạt răng xinh
Anh sẽ đổi ngàn ngày thơ dại

Mi khẽ chớp nghĩa là sắp háy
Háy nguưt đi giận dỗi càng vui
Gót chân đưa bước mộng bồi hồi
Anh chợt thấy trần gian quá chật

Không ngó anh răng nh́n xuống đất
Đất có chi đẹp đẽ mô nờ
Theo nhau từ hôm nớ hôm tê
Anh hỏi măi răng O không nói ?

T́nh im lặng t́nh cao vời vợi
Hay nói ra sợ dế giun cười
Sợ phố ghen đổ lá me rơi
Sợ chân bước sai hồi tim nhịp

Cứ khoan thai rồi ra cũng kịp
Vạn mùa Xuân chờ đón chung quanh
Vạn buổi chiều anh vẫn lang thang
Vẫn theo O giờ về tan học

Từ bốn cửa Đông Tây Nam Bắc
Đến bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông
Theo nhau về như sáo sang sông
Như chuồn chuồn có đôi có cặp

Chim ch́a vôi chuyền cành múa hát
Trên hư không ve cưới mùa Hè
O có nghe suốt dọc đường về
Sỏi đá gọi tên người yêu dấu

Hoa tầm xuân tím hoang bờ dậu
Ḷng anh buồn chi lạ rứa thê
Nón nghiêng vành nắng chết đê mê
Anh mê sảng theo chiều tắt chậm

Chiều đang say v́ t́nh vừa ngấm
Hai hàng cây thương nhớ mặt trời
Chiều ni về O nhớ thương ai ?
Chiều ni về chắc anh nhuốm bệnh

Thuyền xuôi gịng, ngẩn ngơ những bến
Anh như là phố đứng trông mưa
Anh như là quế nhớ trầm xưa
Sợ một mai O qua mất bóng

Một mai rồi tháng năm sẽ lớn
O nguôi quên những sáng trời hồng
O sẽ quên có một người mong
Một kẻ đứng dọc đường trông đợi

C̣n nhớ chi ngôi trường con gái
Lớp học sầu khung cửa giờ chơi
Cặp sách quăng đâu đó mất rồi
V́ O bận tay bồng, tay bế

Chuyện hôm ni sẽ thành chuyện kể
Những lúc chiều đem nắng sang sông
O bâng khuâng nhè nhẹ hỏi ḷng
Ḿnh nhớ ai mà buồn chi lạ !

Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi O nớ chiều rồi
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội !



Thi Sĩ Mường Mán