Một Thoáng

 

Hà Zếch

 

Bao năm lăn lộn giữa cuộc đời,

Trời đất !   may còn thân sống sót.

Nước này rửa sạch lòng không hỡi,

Danh bỏ tai ngoài, bụng trống trơn.

Thân ta hiu hắt đời riêng bóng,

Ðêm mơ về mây bạc với tiêu sầu.

Chỉ mình ta và gió mênh mông,

Một thoáng nhìn lại dấu chân xưa:

 

Chinh y khoát hờ thân ngựa giấy,

Kỵ binh đâu còn bụi phong trần.

Ngẫm buồn về chuyện thuở nào nguôi.

Người xưa câu cá quên thời vận,

Tiêu diêu cuộc cờ với túi thơ,

Nhàn tản ung dung bên chén rượu.

Ta nay lỡ bước làm phu xa,

Dày dạn hồng trần qua nắng mưa.

Xe ta chở nặng nửa trái đời,

Chở bao tiếng khóc lẫn nụ cười.

Những lúc xe không ta chở gió,

Không danh không phận vẫn cười vui.

 

Ta đây khác gì người xưa hỡi ?

Bao năm buông súng tay cầm cuốc,

Về ruộng vườn trả nợ áo cơm.

Ta nhìn ta không còn ta nữa,

Tuổi đời này một thoáng một xa.

 

 

Trích my email: 

 

Tra^'y co thoi lam thieu ta thiet giap, nen anh ta nhac den "ky binh" trong bai tho.