|
NHỚ
Bỗng không người gọi nhớ về Hòang thành rêu phủ trong mê ngại ngần Tưởng nghe guốc nhỏ phong vân Hương sen Thành Nội quấn vòng chân quen Trăm thương ngàn nhớ không tên Thả theo mưa bụi đọng trên nón ngàn Cúi đầu nghiêng nón mê hoang Trăm thương ngàn nhớ rơi tràn lối đi Nửa đời ngồi nhặt xuân thì Nấu sôi kỷ niệm, nhâm nhi một mình |
|
|||
|
Đặng Lệ Khánh |
An cựu trong mùa phượng bay |
|||
|
|
Quên Ta đâu muốn gọi nhớ về ,Tại em, rêu phủ hình hài trong ta.Gót hài mỏng, vết mưa sa,Hương quỳnh còn đọng, nghe chuông1 khóc thầm .Nhớ em niềm nhớ có tên ,Mưa dù mưa bụi , nổi quên rụng dần .Thở dài, mắt nuối bóng chimHồn hoang lãng đãng lối xưa quay về.Cuối đời ngồi nhớ chuyện quên,Quên thành kỷ niệm, sợi dài tóc mai. ? 1:
Chuông=khánh Một
độc giả cảm tác bài thơ Nhớ, đã gởi đến bài thơ Quên, và cũng đã quên viết
tên mình (2004 tháng 3 ngày 11) |
|||
|
Quên Nhớ Ai
Nhớ như sóng vỗ bờ lau Ngàn xưa cho đến ngàn
sau vẫn còn Quên như sương đọng cỏ
non Nắng lên sương sẽ biến
tan theo ngày Nhớ như biển lớn sông
dài Một giòng lặng lẽ trôi
hoài triền miên Quên như chim hót vành
khuyên Ríu ra ríu rít cành
liền lại bay Nhớ thương ngày mãi nối
ngày Mà quên không nhớ hôm
rày nhớ ai Đặng Lệ Khánh |
Bao Vinh |
|||
|
Ai Quên Nhớ , Ðã quên con sóng vỗ bờ,Hàng lau yểu dịu ôm hờ chân aiCỏ non mớm giọt sương maiLà từ huyền hoặc đêm dài quắt quayGiòng suối nhỏ, nước nguồn trongSao chỉ nhớ khi trôi về biển lớnChuông ngân ngỡ tiếng vành khuyênGióng vào tĩnh lặng sương chiều lâng lângQuên đi! ngày đã cũ rồiTừ lâu vẫn biết quên là hư vô...( cùng )? |
|||
|
|
Xanh St. Patrick
Nhìn lá non nhớ cây rừng Nhìn mơn ngọn cỏ nhớ đồng
bao la Ly bạc hà nhớ sông xưa Bonsai gợi nhớ đồi mơ chập
chùng Ðong đưa nhớ hết một vùng
quê hương Lễ người xanh ngọc người
thương Lễ ta, ta biết sầu hương
mầu gì Đặng Lệ Khánh
|
|||
Nhạc nền: Mưa Huế của LêKhắcThanhTúy – Piano HoàngBá