Thiếu
Khanh
GỞI UYÊN HÀ
Bạn đã đi qua nhiều xứ sở
Tung
tăng xe mã những kinh thành
Nâng
chén tao phùng nơi viễn xứ
Cùng
dăm bạn cũ thủa đầu xanh
Ta
cũng có chừng mươi đứa bạn
Chia
nhau trấn thủ bốn phương trời
Xa
lúc tóc đen chừ tóc trắng
Nhớ
người chỉ biết gõ “meo” thôi.
Há
lẽ chưa nguôi hờn chiến quốc
Còn
đi cho nát áo khinh cừu
Ới
ơi, gõ chén thương mình quá
Chai
cốc cùng mình chuốc lẫn nhau
Thì hễ còn sông còn nước chảy
Dù
người lưu lạc khắp năm châu
Thôi
kệ mạnh ai theo chí nấy
Đất
trời rộng chán ép chi nhau.
Ta
sống một đời hiền như đất
Vua
không nhớ mặt chúa quên tên
Dẫu
biết ở hiền thường chịu thiệt
Lẽ
nào che mặt để bon chen.
Tuổi
lỡ nhiều rồi không lẽ quậy
Mấy
lần vấp ngã chẳng thèm đau
Lý
lịch khai dài chi chít giấy
Đời
mình có phải trống trơn đâu!
Bơi
mãi ao nhà xem đã chật
Thèm
ra vùng vẫy Thái Bình Dương
Nhìn
ta với biển cùng đầu bạc
Ha
hả cười vang tiếng sóng cuồng.