( Về Tháng
Ba Gãy Súng
)
Tháng
ba Cửa Tư
Hiền
Tháng
Ba đầy oan
khiên
Từng
đòan người ngã gục
Giữa
bom đạn cuồng
điên
Cát
thấm máu tanh nồng
Giữa
mênh mông biển cả
Thây
người trôi bềnh bồng
Từng
đòan người mệt mỏi
Lê
những gót chân trần
Má
môi khô gió
biển
Đau
đớn mắt quầng
thâm
Như
con thú rừng thiêng
Bị
dồn vào góc
núi
Những
chiến sĩ can trường
Nhìn
nhau mà nhức
nhối
Sau
những ngày chiến đấu
Đến
viên đạn cuối cùng
Nhìn
bạn bè gục
ngã
Trả
nợ núi cùng
sông
Hỡi
bạn đã chiến
đấu
Giữa
chiến thuật biển
người
Cùng
kẻ thù tan xác
Dưới
bom bạn tơi
bời
Hỡi
bạn trong da ngựa
Đang
ngồi xếp vòng tròn
Tay
nghiêng bầu lựu đạn
Thà
chết hơn đầu hàng
Ta biết làm sao
đây
Trách
trời hay trách ai
Những
oan hồn uổng
tử
Theo sóng dạt dào
trôi
Ta biết Chúa quay lưng
Ta biết Trời ngỏanh
mặt
Tiếng
khóc vọng không trung
Nào
ai rơi nước
mắt
Tháng
Ba đành gãy
súng
Cuốn
lại một lá
cờ
Ba
mươi năm tủi nhục
Uất
hận đến bao
giờ
Đặng
Lệ Khánh