Mưa...

         ( Tân Trường Tương Tư)

 

         Nhớ nhau trong nắng phương xa ấy

         Để ủ trong lòng một nỗi Mong

         Mưa về trước ngõ mình không Đợi

         Nước chảy ... Chờ ai nơi cuối sông ....

        

        

         Muenchen, 08.08.02

         Thái Kim Lan

          

         " Về một cơn mưa bất chợt đến với         Muenchen trong tháng tám »

 

Rain 2.jpg

 

 

 

 

            Nhớ ai ...?

           (Để trêu Kim Lan một chút thôi ...)

 

         Nhớ ai ...? trong nắng hè, hôm ấy ?

         Có biết rằng ai cũng nhớ Mong ?

         Nắng đổ, mưa dầm ... ai vẫn Đợi

         Chờ ai ... Tình chảy mạnh theo sông ....

 

                      Trần Văn Khê..  

                       Vitry sur Seine, 18/08/2002

 

         Nhớ ai ...?

           (Để trêu Kim Lan một chút thôi ...)

 

         Nhớ ai ...? trong nắng hè, hôm ấy ?

         Có biết rằng ai cũng nhớ Mong ?

         Nắng đổ, mưa dầm ... ai vẫn Đợi

         Chờ ai ... Tình chảy mãi theo sông ....

 

Trần Văn Khê..  

 

 

 

 

Ghi chú của phuongvy.com :

 

Bài thơ 4 chữ Tê (Tân Trường Tương Tư) trên đươc TKL  làm từ năm 2002, nhưng mới xuất hiện lại hôm nay  sau cơn mưa tuyết  cuối năm 2004, làm trỗi dậy nổi nhớ:

 

« chiều chiều ra đứng ngõ sau

   bốn bề tuyết phủ, biết đâu quê nhà (trích TKL’s email)

 

« quê hương  khuất bóng hòang hôn

   Sân sau tuyết rụng cho buồn lòng ai » (trích email phuongvy.com)

 

Và nổi nhớ mong đợi chờ đó vẫn lan đi mãi như những vòng nước mưa, như giòng sông chảy mãi không ngừng…

 

bài thơ trên dựa vào ý của bài Trường Tương Tư và vài câu trong Kim vân Kiều.

 

Trong bài họa lại của GS Tran van Khê, chị TKL thích đổi 1 chữ trong câu thứ tư chữ mạnh thành chữ mãi, nên chúng tôi đăng cả 2 xuất xứ

 

Rất cám ơn Chị TKL đã gửi cho 2 bài thơ trên

 

 

 

 

 

Trường  Tương Tư

……. . . .

Quân tại Tương giang đầu

Thiếp tại Tương giang vỹ

Tương tư, bất tương kiến

Đồng ẫm Tương giang thủy

Lương Ý Nương

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Kim Vân Kiều

 (Câu 363-368)

 

………..

Từ khi đá biết tuổi vàng

Tình càng thấm thía, dạ càng ngẫn ngơ

Sông Tương một dải nông sờ

Bên trong đầu nọ, bên chờ cuối kia

Một vùng tuyết phủ sương che

Tin sương đâu dễ đi về cho năng

………..

Nguyễn Du