Mầu Phượng Vỹ

Phượng vỹ nở về đêm
Không có màu đỏ tươi của một thời mới lớn
Không ngập ngừng soi mình dưới làn Hương gờn gợn
Không khoe màu giữa xanh biếc trời mây
Không nở giữa sân trường im bóng trưa hè
Không có tiếng ve kêu ủ ê não nuột
Không có những chiếc lá mỏng manh rơi xuống
Theo gió lang thang đậu trên mái tóc người

Trong một góc Phố Xưa
Phượng ngỡ ngàng chào đón
Những đám bạn một thời từng nghiêng nón
Từng theo nhau mỗi sáng, mỗi chiều
Từng ánh mắt có đuôi muốn nói thật nhiều
Mà chỉ để lại trong lòng một nụ cười e thẹn
Áo trắng tinh xưa xin giữ ngoài cửa lớp
Những tâm hồn tưởng chai sạn mất rồi
Bốn mươi năm từ lúc thật bồi hồi
Chào tạm biệt mà không chừng vĩnh biệt
Những người bạn đã có người nằm xuống
Nơi rừng sâu , trên núi thẳm muôn trùng
Đã có người chìm trên sóng chập chùng
Đã có người bị đạn bom cầy nát
Phút mặc niệm dâng vạn hồn trôi dạt
Còn lang thang hãy chung chén khóc cười

Ngồi nhìn nhau , chỉ cần nhìn nhau thôi
Cũng đủ quên tại sao ta đầu bạc
Quên tại sao lo âu hằn vầng trán
Quên ngày xưa ta ngoảnh mặt làm lơ
Ngồi nhìn nhau mà nhớ những vòng xe
Nhớ Thiên An, Thuận An , nhớ đồi Vọng Cảnh
Nhớ con đường chia hai Đồng Khánh
Quốc Học bên ni ngóng cổ nhìn sang
Nhớ những chuyến đò ngang
Nối đôi bờ sông nước
Chuyện đời xưa mang rất nhiều mơ ước
Đã nhạt màu thành một tiếng cười xoà
Tình bạn xa xôi mà sao thật bao la
Ấm vô cùng khi ta ngồi nhìn lại

Thưa cô ,thưa thầy ,
Xưa có nhiều bài em không bao giờ thuộc
Óc tập trung dường như cũng lang thang
Khi em say nhìn mây trắng lướt nhẹ nhàng
Lòng thầm bảo
Mộng mơ chỉ một thời, học bài dài trọn kiếp

Hai thứ tóc trên đầu, toán trừ còn vụng viết
Bốn mươi năm em toàn làm tính cọng thưa cô
Em cọng từng tên người bạn ngày xưa
Em cọng từng cánh thư thiết tha trìu mến
Em cọng từng mẩu chuyện trò nửa đêm về sáng
Em giữ từng tấm hình cuộc họp mặt con con
Tim của em chỉ một nắm tay tròn
Mà sợi tơ dài một đời kéo hoài chưa dứt

Phượng nở về đêm
Tưởng chừng không thực
Những khuôn mặt bạn bè nửa đời chưa gặp
Duyên nợ với nhau từ một kiếp xa xôi
Tiếng trống trường trong ký ức bồi hồi
Kéo ta lại gần nhau thêm một chút
Cười nghe bạn, bỏ hết ngoài cửa lớp
Những ưu tư, khát vọng của đời thường
Trong góc Phố Xưa hãy nhóm lửa yêu thương
Đừng cắt đứt mối giao tình vừa nối

Ơi Phượng Vỹ sẽ một ngày trở lại
Phượng màu gì ư ? Màu sắc của bạn bè
Của một thời ta lúng túng nghiêng che
Có ai đó sau lưng vừa theo gót

Đặng Lệ Khánh