Huy
Phương
Những đêm nay tôi thường ít ngủ
Trên e-mail đầy những tin nhà
Cơn nước lũ lên nhanh từng lúc
Gợi người xa những nỗi xót xa.
Mái nhà xưa lam chiều ủ khói
Mảnh vườn em hoa cải đang vàng
Ngôi làng tôi tre trúc xanh mướt
Cuốn theo cùng biển nước mênh mông.
Mẹ tuyệt vọng tay già vẫy gọi
Bầy cháu thơ khản tiếng khóc gào
Các em tôi tay trần chống đỡ
Tiếng kêu nào lạc giữa đêm thâu.
-“Buông mạ ra - Con còn nuôi cháu” !
-“Cột tay vào - Sống chết cùng nhau “!
Những cái chết mang niềm oan khuất
Nỗi sống còn theo với nỗi đau.
Giòng máu chảy ruột mềm đôi đoạn
Quả tim đau bóp chặt từng hồi
Không thấy khóc mà trào nước mắt
Xót thương ai lận đận bên trời.
Những bản tin như hồi trống trận
Thúc lòng ai nỗi nhớ quê nhà
Những hình ảnh như nghìn mũi nhọn
Đâm vào lòng những đứa con xa.
Saigon mùa này chắc vui lắm
Vũ trường kèn vẫn trổi đêm nay
Rượu vẫn chảy mềm môi thương nữ
Có còn chi cho nỗi đau này.
11-99