Đời Không Dung Người hào kiệt

 

Ngày rỗi nằm khoèo xem tiểu thuyết
Kiều Phong ngộ sát ả A Châu!
Hỡi ơi đời chẳng dung hào kiệt
Càng lắm tài hoa chóng bạc đầu

Ta đâu muốn cao như ngọn núi
Suốt đời bịa đặt những tình nhân
Rừng sâu ngày tháng đi lầm lũi
Nhớ thương hờ cho đỡ mỏi chân

Lòng người hẹp như chữ O nhỏ mọn
Nên không dung nổi một chân tài
Em từ chối cùng ta mưu việc lớn
Đời chỉ dùng ta một chú cai !

Làm đứa thât phu mang áo giấy
Hồ đồ nhập bọn với nhân gian
Em chả yêu ta
                        Ta biết vậy
Tâm hồn hào kiệt vốn đơn

Ta vẫn sống nồng nàn hào sảng
Mắt em không chứa hết bóng ta đâu
thơ ta chút lãng mạn
Không giúp em khuây khoả một cơn sầu

Thời loạn
             Người làm thơ trở thành tên tiểu tốt
Lời hay ho không đủ để đời tin
Em vẫn nghĩ ta điên rồ dại dột
Sống lạ lùng bên cạnh đời em

Buổi chiêù hành quân về
                          uống la-ve trong quán
Súng vất dưới chân
                          sắt dưới bàn
Lắc cục đá trong ly
                         mỉm cười khinh mạn
Đời đang hắt hủi một thi nhân

Người chẳng yêu ta
                        Cũng không chống đối
Chỉ làm ngơ như cây cỏ tình
Ơi hỡi Kiều Phong
                       ngươi đừng chết vội
Ngươi A Châu
                       Ta chỉ một mình !

Hậu Nghĩa , 3.1967
Thiếu Khanh

 

 

 

không đề

 

 

Đuôi tranh nhểu bóng quanh

Đâu nơi vách tắc lại kêu

Lăn hoài hòn đá chưa rêu

trong cổ tích đã nhiều đổi thay

 

B'lao, 4/1989.

 

 

không lời

 

 

Anh chìm trong tách phê

Tan trong khói thuốc trên phố quen

Nắng hồng rực rỡ mắt em

Nơi anh bóng đã bôi đen mất rồi!

 

B’lao 4/1989

 

 

Từ B’lao về Sài gòn

thăm anh Nguyễn văn Thái **

(1990)

Anh vẫn náu nương(1) thành phố

Tôi từ miền núi khá xa xôi

Gặp nhau chiều mới nghiêng nhè nhẹ

Ắt nắng ngày mai sẽ tốt tươi

Mừng rỡ nói cười quên tuổi tác

Tưởng chừng như thể mới đây thôi

Hai-trăm-mười-bảy Phạm-ngũ-Lão (2)

Viết lách hằng ngày vẫn tới lui.

Chữ nghĩa chừ phai màu giấy mực

Bạn phiêu tán bấy nhiêu nơi

Vương hầu đệ trạch giai tân chủ

Văn y quan dị tích thời(3)

Mười lăm năm ấy bao dời đổi

Giờ chỉ còn lưa anh với tôi.

Sấp ngửa chạy ăn từng bữa một

Văn chương thôi cũng phủi tay rồi

Sách vở ích cho buổi ấy?” (4)

Múa may chẳng tiếng mua cười

Tôi bán hàng rong cuốc rẫy

Chém tre đẵn gỗ mấy năm trời

Phần anh ẩn dật trong thành phố

Dạy dỗ năm ba kẻ học đòi

Chân tượng ô vuông quanh quẩn mãi

Bao giờ giong ruổi nước xe đôi

Bao giờ kẻ thôi cày cuốc

Lửa bốc lên trời nước chảy xuôi

Đâu phải anh hùng xui lỡ vận

Chẳng qua thời thế buộc nhau chơi

Tóc anh trắng xóa tôi răng rụng

Kể xiết bao nhiêu chuyện đổi đời

Tôi quân cờ anh vỗ trán

Nhắc nhau từng chuyện nhớ từng người

Ai còn ai mất ai cười khóc

Ai đứng trên bờ cũng nổi trôi

*

Ngày mai tôi lại rời thành phố

Lại bán hàng rong để kiếm ăn

Làm thất phu người thất thổ

Giận mình lận đận bấy nhiêu năm

Ngày mai anh lại mài viên phấn

Tâm lực mòn theo những nhọc nhằn

Nhị thập niên tằng bất hoặc (5)

Bây giờ dâu biển lại băn khoăn (6)

Bao giờ hoa tươi màu lại

Giũ sạch lòng mình những nếp nhăn

Tái ngộ cầm tay cười hả hả

Bàn son xe lại ra quân.

1/1990.

 

* Nguyên Giám Đốc Bán Nguyệt San THỜI NAY ở Sàigòn trước năm 1975.

1 Sau năm 1975 mất hết nhà cửa tài sản, phảinhà thuê.

2 Địa chỉ Báo Quán Thời Nay ở Sàigòn trước năm 1975

3 “Mạn Hứng”, thơ Đỗ Phủ. người dịch: “Nhà cửa vương hầu thay chủ mới, Áo xiêm văn khác thời xưa.”

4 Nguyễn Khuyến.

5 Hơn hai mươi năm qua không còn nghi hoặc nữa, “hoặc đã qua tuổi bất hoặchơn hai mươi năm rồi, tức đã ngoài sáu mươi tuổi.

6 Gặp biến cố gia đình.