VỚI BẠN
HƠN BỐN MƯƠI NĂM
GẶP LẠI
*Tặng
anh Nguyễn Thành.
Đâu phải vì chung trái đất tròn
Hay vì chung một tuyến đời suông
Mà khi tàu đến ga đời hẹp
Mình cụng đầu nhau ở giữa đường.
Bầy chim xa trường Phan Bội Châu
Bay dài hơn bốn chục năm sau
Lượn theo hạt thóc, tìm hoa trái
Mãi đến giữa chiều mới gặp nhau!
Mặt mũi không thơ như trước nữa
Tóc râu cũng đã bụi hung rồi
Lắm người ông nội hay ông ngoại
Sao bạn nhìn ta lặng lẽ cười?
Năm tháng gấp hai lần cuộc chiến!
Người quên kẻ nhớ đứa không còn
Hỏi thăm nhau kể bao nhiêu chuyện
Lẫn chuyện đời mình chuyện các
con.
Thay ly chanh đá thời đi học
Bằng tách cà phê bỏ ít đường
Câu chuyện không qua màn khói
thuốc
Mà lòng man mác khói quê hương.
Cuối cuộc thiên di chim nghỉ cánh
Mùa đông đã dứt, nắng lên đầy
Biết đâu đất khách đâu quê quán
Ta đậu đời ta ở chốn này.
Nài bạn ở chơi dăm bữa đã
Vai mình đã có diễn viên sau
Tối nay ta thức khuya như trước
Trút chuyện đường dài kể với
nhau.
Thiếu
Khanh