Cô đă dạy tôi nghe

 

 

Hơn mười năm cô mới lại về thăm.

Mười năm  , một quăng thời gian đâu phải là ngắn ngủi.

Cô vẫn đẹp , vẫn cao quư và dịu dàng, mặc dù bước đi khó khăn cho thấy những cơn đau cô đă trải qua . Trong khoảng sân rộng có cây mít , có bầu bí quê kiểng mộc mạc của ṭa nhà Nam Châu Hội Quán, cô đứng đó chờ đồng nghiệp cũ và học tṛ , vẫn nụ cười nhẹ nhơm thanh thản như hồi nào mỉm cười với chúng tôi trên bục giảng...

 

Tôi học với cô hai năm liền , mười một và mười hai. Không những dạy tiếng Anh, cô c̣n là giáo sư hướng dẫn của lớp . Cô biết hoàn cảnh của hầu hết học sinh , nhưng không bao giờ nói chuyện của người này với nguời kia . Cái tuổi mới lớn , ai cũng bảo là tuổi đẹp nhất của đời người , thực ra cũng là tuổi khó khăn nhất trong đời người. Hồi ấy chúng tôi c̣n là thiếu nữ , c̣n ở cái tuổi trẻ , khoẻ , mi nhon, nhưng nào chúng tôi có ư thức được chút ǵ về những điều quư báu ấy đâu. Chỉ biết tâm tư lúc nào cũng nặng trĩu....

 

Hồi ấy  tôi nhớ những mùa hè , kỳ hè dài đến ba tháng nghỉ học. Tuần nào tôi cũng đi bộ bốn , năm cây số từ nhà tôi gần  cửa Chánh Tây vào nhà cô sau lưng bệnh viện Huế . Tôi đến thăm cô và ngồi đồng ở đấy cả buổi , bắt cô nghe những câu chuyện rời rạc đứt đoạn chẳng đâu ra đâu (v́ tôi lúc ấy rất rụt rè , mặc cảm và nói chuyện dở kinh khủng.) Vậy mà tôi nhớ cô lúc nào cũng kiên nhẫn ngồi nghe  với khuôn mặt tươi cười và giọng nói ôn tồn

 

.....Thật ra tôi  chẳng tâm sự  ǵ nhiều với cô v́ cái thưở khờ dại ấy tôi hầu như không hề có khả năng diễn đạt ư tưởng. Chỉ biết những lần gặp cô cứ như tiếp xúc với một ḍng suối mát , khiến  hồn tôi có thêm sức sống và dịu lại bao nhiêu dằn vặt nội tâm của cái tuổi không c̣n là trẻ con , nhưng cũng chưa trưởng thành....

 

Sau này , tôi lớn lên , đi vào cái tuổi từng trải, hiểu t́nh người , và cũng đă có những bạn gái trẻ , trẻ như tôi hồi ấy hay lớn hơn thế nữa , đă t́m tôi để giải tỏa nỗi ḷng những khi gặp bức xúc trong t́nh cảm. Tôi cũng đă ngồi nghe họ , rất nhiều những câu chuyện tôi viết ra là từ những ǵ đă được nghe từ sâu thẳm tâm tư những người đến tâm sự cùng tôi. Tôi đă học của cô cách lắng nghe nỗi ḷng của người khác , hiểu nỗi đau và những khát khao ; Cũng có lúc tôi cảm thấy mệt , thấy tiếc thời gian , bởi ai cũng có rất nhiều việc phải làm trong cuộc sống. Những lúc ấy tôi nhớ đến cô , đến sự kiên nhẫn và ḷng bao dung cô đă dành cho tôi. Làm sao cô có thể không phát chán lên v́ tôi, bây giờ tôi mới hiểu hết , chính v́ ḷng nhân hậu mà cô đă không tiếc thời gian cho một đứa học tṛ ngốc nghếch. Suốt đời tôi chẳng có thể làm ǵ cho cô cả, nên tôi đáp lại ơn cô bằng cách lắng nghe người khác , và tự xem việc ấy là một bổn phận với con người : tôi hiểu , chỉ v́ không được ai lắng nghe mà có những người đă rơi vào  tuyệt vọng , trầm cảm , hay thậm chí  phải t́m cái chết.

 

Bây giờ cô lại về thăm . Ngồi với đám học sinh cũ , cô vẫn vậy , thanh thản và dịu dàng. Chúng tôi th́ tiếp nhau nhắc những kỷ niệm cũ. Cô chẳng bao giờ nói với ai về chuyện của ai , nên đến nay nhắc lại , tôi mới biết có những đứa đă được cô nuôi cả tháng , có đứa bệnh nặng được cô chăm lo , có đứa buồn cảnh mẹ ghẻ con chồng tự tử được cô đưa vào bệnh viện cứu chữa...

 

Chúng tôi vẫn nhớ , c̣n cô th́ mỉm cười bảo là quên hầu hết. Mà cô quên thật , như những người hảo tâm thường không nhớ ǵ nhiều về những ǵ ḿnh đă cho đi. Như những người có tấm ḷng với cuộc đời , mà chỉ là “để gió cuốn đi.” Nhưng những điều tốt ấy không mất , chúng vẫn măi luân lưu giữa cuộc đời này. Và tuy cô ở rất xa , ḷng nhân hậu của cô vẫn măi măi ở cùng chúng tôi , vẫn thường hằng tồn tại trong tâm tư và cách sống của những người học tṛ của ngày xưa Đồng Khánh .

 

huế 3/5/09

Trần Thùy Mai