Vài Căm Nghĩ Sau Seattle 2009
Trích Email của Chị
Phan Bích-Hà:
Hội ngộ tại Cao Nguyên
T́nh Xanh
Nếu Cali nổi tiếng
với Thung Lũng Hoa Vàng (Sunny Valley), Hồng Lâm Thị Xă
(Redwood City) hay Dạ Lư Thôn (Daly City), th́ vùng Seattle cũng
được người Việt chúng ta tặng cho
một cái tên thơ mộng không kém, đó là “Cao Nguyên T́nh
Xanh”…
Năm nay Cao Nguyên
T́nh Xanh xem ra c̣n mượt mà hơn nữa v́ đă là
nơi hội ngộ của những chàng trai Quốc
Học và nữ sinh Đồng Khánh năm nào. Thật ra buổi hội
ngộ tại Seattle chủ yếu là của phái mày râu Quốc
Học 61-64, cánh Đồng Khánh tham gia chỉ là để
“thêm thú vị” như lời tuyên bố của Chỉ Huy
Trưởng Phạm Văn Chắc. Thôi th́ biết
phận chỉ là một trong “ba cái lăng nhăng” chuyên
trị “làm hại” phái mày râu mà được Chỉ Huy
Trưởng đề cao là làm anh em ta “thêm thú vị” th́ là
… quá vinh hạnh!
Việc lựa
chọn
- Có chi mà may! tụi
tui có tiên liệu cả đấy !
Thấy tôi có vẻ không tin
tưởng lắm, anh tiết lộ thêm về tài tiên tri
của ban tổ chức:
- Chị có biết cuối
tuần này
Thế ra đàn ông Huế
nổi tiếng mưu trí quả không sai! Chọn đúng
dịp Air show mà tổ chức hội ngộ là chắc
ăn, v́ Mỹ mà làm Air show th́ trời phải đẹp.
Từ cuối tháng 7, chúng tôi
từ nhiều phương trời khác nhau, Canada, Mỹ,
Úc, Tân Tây Lan và cả Việt Nam nữa, cùng t́m về
Seattle. Năm nay, ngoài thành phần nhóm tổ chức
Quốc Học 64, có thêm ba nhóm nữ sinh Đồng Khánh
73, 67 và nhóm chúng tôi là ĐK-66, nhóm khách tham gia kỹ lưỡng
nhất, từ buổi Tiền-Tiền Hội Ngộ 30/7
cho tới ngày “Hậu Nhị Hỷ” 3/8.
Chúng tôi về
Thương bạn
phương xa , thương ta
phương nớ
Thương thương
nhớ nhớ , nhớ nhớ
thương thương
(Thơ Vơ Hiệu)
Có những nàng Đồng Khánh
thủa nào, sau khi ôm hôn … cháu nội, cháu ngoại, tạm
biệt đức lang quân, khi tới
ngày ấy,
tà áo em vui bay rộn phố phường
làn da
em trắng hơn màu áo trắng
nên em long lanh giữa trời
nắng hạ
nên em kiêu sa hơn tất cả
loài hoa
(Nguyễn Phục)
V́ “em kiêu sa hơn
tất cả loài hoa” th́ đích thị là … em ĐK đây
chứ c̣n ai vào đấy nữa.
Đây không phải chỉ là
trí tưởng tượng đâu, có thần linh chứng
giám cả đấy, mấy quẻ xăm của bà
thầy bói Út Bạch Lan đều ứng vào chuyện
“người ấy” thủa xửa xừa xưa không à! V́
vậy mà ta nên thông cảm với anh QH si t́nh Nguyễn
Tấn Phục, khi anh đến
có phải em,
có
phải em làm mùa Thu lá rụng !
có
phải em tô bầu trời thắm !
có
phải em đem mưa về xóa dấu chân em
cho
ḿnh tôi lành lạnh lê bước t́m .
Th́
tâm trạng của chàng trai Quốc Học 64 này có khác ǵ
với hai anh chàng ... Hoàng Cầm và Phạm Duy trong ca khúc
T́nh Cầm:
Nếu
có ngày nào em quay gót
Lui về thăm lại bến Thu xa
Th́ đôi mái tóc không c̣n xanh nữa
Mây bạc trăng vàng vẫn thướt tha...
Mây
bạc và trăng vàng c̣n như rứa, huống chi tóc
bạc với tuổi vàng ?
Bài
“Có Phải Em” đă được Nga hát rất hay,
rất đạt và tŕnh diễn xuất sắc lời ca
ư nhạc.
Nhóm
ĐK-66 chúng tôi chỉ vỏn vẹn có 9 người tham
dự, rất khiêm nhường so với lực
lượng hùng hậu của ĐK-67, 73 với những
màn văn nghệ gồm hợp ca, vũ và hoạt
cảnh phong phú... ĐK-66 chúng tôi đă có sẵn một bài
tủ “Mái Trường Xưa”, tuy đă cố gắng
luyện tập 2 ngày trước nhưng vào buổi tŕnh
diễn v́ không có dượt trước với ban
nhạc nên khi trên sân khấu, ban nhạc đánh một
đàng, chúng tôi hát ... nhiều nẻo! Nhưng khi kết
thúc vẫn được những tràng vỗ tay nồng
nhiệt của gà nhà.
Hiệp
Thành đă điểmdanh đầy đủ nhóm ĐK-66
trong 36 câu thơ, để khỏi choán quá nhiều
chỗ, tôi chỉ xin trích dẫn một nửa:
Thanh
Duyên:
Thời xa xưa
hay cười cười nói nói,
Vui tinh hồn
nhiên ngoan đạo vô cùng,
Bích Hà:
Dù nh́n gần
hay đứng ngắm xa xa,
Vẫn
đẹp vậy, tuổi thời gian ngưng đọng.
Hạnh B:
Thuở
thiếu thời người dáng nhỏ thanh thanh,
Có răng khểnh
làm nhiều chàng điêu đứng.
Mộng Hoa:
Nàng MỘNG HOA
từ khung trời nắng ấm,
El Paso, Texas cũng về đây,
Đỗ Hường:
Từ Montreal t́nh nồng đất lạnh,
ĐỖ THỊ HƯỜNG học giỏi thật
không sai,
Kim Liên:
Nàng KIM LIÊN từ Seatle tŕu mến,
Cao ráo dễ thương, chung
thuỷ vô cùng,
Hồ Lựu:
Từ San José có MAI vàng, LỰU đỏ,
Thuở học tṛ người bé nhỏ xinh xinh,
Nguyễn Nga:
Từ Canada đôi song ca NGA TUẤN,
Giọng oanh vàng tiếng hát trong cao,
Hiệp Thành:
“CUỐI TRỜI RONG CHƠI” mê văn nghệ,
tao đàn,
Lấy cảnh thiên nhiên vui làm bầu bạn,
Đến đây các bạn
đă thấy 9 người chúng tôi, mười phân vẹn
mười một! Cũng như Hiệp Thành đă
giới thiệu, trong buổi hội ngộ này, ngoài thú vui
văn nghệ, tao đàn, chúng tôi đă có 4 buổi “Sleepless
in Seattle” để cùng nhau ôn lại biết bao kỷ
niệm xưa của một thời thêu hoa dệt mộng.
Cám ơn Thu Lê đă lo nơi ăn
chốn ở rất là thoải mái, vừa tốt lại
vừa rẻ. Cũng xin cám ơn anh Chắc và Hạnh,
nhờ nhiệt t́nh và sự chu đáo
của hai người mà buổi hội ngộ đă
đạt được thành công như mọi
người đều nhận thấy.
Ngày vui qua mau,
nhưng không dè ... qua mau như rứa. Mới
hôm nào hội ngộ cùng các bạn, đă đến lúc
phải sayonara.
Sáng thứ Ba
4/8, Lựu và tôi xuống Lobby của Hotel để
chuẩn bị ra về. Vắng vẻ, yên tịnh và ...
buồn man mác. Thật không thể tưởng
tượng được không khí náo nhiệt, đông vui
và đầm ấm của nơi đây mấy buổi
sáng trước đó. Tôi ngồi một ḿnh tại bàn
ăn sáng trước ly nước cam mà ḷng :
Buồn như ly rượu đầy không có ai cùng
cạn!
Uống hết ly nước cam, vẫn
không vui hơn :
Buồn như ly rượu cạn không c̣n
rượu để say!
Từ
giă Cao Nguyên T́nh Xanh, h́nh ảnh Seattle mờ dần sau khung
cửa sổ của chuyến máy bay Alaska Air Line nhưng
kỷ niệm của 4 ngày hội ngộ với các
bạn Quốc Học & Đồng Khánh vẫn sống
động trong tôi như tiếng hát vượt thời
gian của Hà Thanh:
Cô
gái nữ sinh Đồng Khánh ra về
Mà
ḷng không thấy xuyến xao
Mà
ḷng chẳng thấy dạt dào
Một
phút nhớ bâng khuâng
Với
t́nh yêu Cố Đô...
Rất
mong, và hẹn gặp lại các anh chị và các bạn trong
dịp hội ngộ kỳ tới tại Thung Lũng Hoa
Vàng vào năm 2010.
Bích Hà (ĐK-66)
Trích
Thư Của Nguyễn Hy Minh
(Quote)
"V́ “em kiêu sa hơn tất cả loài
hoa” th́ đích thị là … em? (unquote)
Chị Bích Hà,
Ai ai cũng đều thắc mắc muốn
biết rỏ ai là thủ phạm trong bài " Có phải
em" rất tha thiết của NTP.
Ừ , té ra là ....Cám ơn chị.
Trích Thư Của Phạm Cơ:
Thôi là hết anh
đi đường anh?
Bởi v́ theo kết
luận của bài văn trên
Cô gái nữ sinh Đồng
Khánh ra về (không
biết cô về bằng xe buưt hay
bằng đ̣ ngang hay... bằng phi cơ?)
Mà ḷng không thấy xuyến xao
Mà
ḷng chẳng thấy dạt dào
Và chỉ c̣n:
Một phút nhớ bâng khuâng
Với
t́nh yêu Cố Đô...
(Cố đô chứ không
phải là Cố nhân, th́ đúng
là hết thật rồi)
Thôi các Ôn QH, cần
phải nh́n vào khía cạnh đáng khích lệ
của câu chuyên này, sau câu kết tàn nhẫn nói trên:
"Mọi
người trong buổi tiệc hội ngộ đều
ra về đến nhà an toàn, .... không bị lion xé
xác"
Xin
cám ơn sự chu đáo của mọi người!!!!!
PS:
Mọi Ư kiến b́nh luận trong phần trên đều là
kết quả của tưởng tương ngoài sự
thât, không đáng quan tâm...
Thân
kính
Trích
Thư Trả Lời của Chị Phan Bích-Hà
Thân gửi anh
Cơ và quư bạn,
Sau khi nghe
lại bài "Cô Gái Nữ Sinh Đồng Khánh Kia
Ơi" qua tiếng hát Hà Thanh th́ lời ca đoạn
cuối phải ghi lại như ri
mới đúng:
Cô gái nữ sinh Đồng
Khánh ra về ...
Mà ḷng không thấy xuyến xao ?
Mà ḷng chẳng thấy dạt dào ?
Một phút nhớ bâng khuâng !
Với t́nh yêu Cố Đô ???
Bích Hà
Trích Thư Của Phạm Cơ:
Ôi chỉ
có vài dấu hỏi, cũng như một giọng hát
đang vút cao rồi bổng hạ xuống thật thấp cũng đủ trả
lời cho một câu hỏi khó trả lời...
Xin quí vị vui
ḷng chờ v́ có thể sẽ c̣n nhiều câu nhận xét khác…….