3 ngày tại Santa Ana
Họp Mặt
Cựu Học Sinh Quốc-Học Đồng-Khánh
Nam California
3/19/2006
Xem H́nh Ảnh Xin Click Vào Đây
“Năm nay sẽ không đi California họp mặt thân hữu như năm ngoái”
Thủ trưởng hùng dũng tuyên bố môt câu xanh dờn !!!!
Tưởng rằng sẽ quên, cuộc đời sẽ yên.
Nhưng, ..con tim yếu mềm....
Và cuối cùng rồi cũng phải đi v́ không ai cưỡng được tiếng gọi của bạn bè của thân hữu, dù năm qua cũng đă nh́n thấy nhau rồi, và năm nay cũng muốn găp nhau lại thêm một lần nữa, và chắc chắn là sang năm tới th́ cũng sẽ lại kiếm cách gặp nhau thôi!!
Phái đoàn Houston Texas chỉ có thể đến Santa Ana sớm nhất là tối thứ sáu, do đó chúng tôi đành phải chọn phi trường LAX v́ có nhiều chuyến bay dễ chọn lựa hơn là phi trường John Wayne tại Santa Ana mặc dầu phi trường này gần nhà Quỳnh Trang hơn.
Đén LA cũng đă 10 giờ tối, trời khá lạnh 56 độ F, lấy chiêc xe thuê và lái về Santa Ana đên tận nhà Quỳnh Trang cũng vừa đến nửa đêm. Trong những ngày hội ngộ như thế này, h́nh như mọi người không có ư niệm về ngày và đêm. 12 giờ ban ngày chắc chắn là quá ngắn để chuyên tṛ găp mặt, thậm chí chỉ nh́n nhau không nói cũng chưa chắc đă đầy đủ. Thế cho nên đêm trở nên quá ngắn, v́ ngày đươc các bạn tôi kéo dài thêm ra. Thế mà cũng chưa đủ để thỏa ḷng nhớ mong. Thúy Hồng, Định và Hiêu Liêm đến từ Dallas, trước chúng tôi, phi cơ đáp xuống Santa Ana, nhưng tài xế Hiếu Liêm vào nhầm exit, xe chạy lạc xuống San Diego, quay trở lại, 2 giờ sau mới đến được nhà Quát, Quỳnh Trang, đúng là:
Lạc nhà, lạc phố lạc đường
Lạc sông, lạc chợ, lạc ta, lạc... ḿnh!!!!
Không năm nào giống năm nào, phía Houston ngoài Ấn và Cơ, Thọ và Duyên như mọi năm, năm nay có thêm anh Hiển và chị Diệu Minh, chị Ngọc Mỹ (chị của Ấn), phía Dallas có anh Định và Thúy Hồng, Hiếu Liêm, Seatle có Thức và Ngọc Bich, San Jose có Nhâm Th́n, Hồ T Lê và chị Lựu, từ Pennsyvania có Xuân Phương, từ Virginia có Nguyêt Thu và chị Như Khuê,. Anh Hảo phu quân Nguyêt Thu vắng mặt vào giờ chót làm buổi hội ngộ mất đi nhiều hào hứng. San Diego có Minh Tâm và Thành, Orange City có Bích Thủy, Long Beach có anh Triết và chị Thanh Khê, nhưng có lẽ năm nay vui nhất là sự hiện diện của nhóm Đại Học Sư Phạm Huế cùng một thời với Ấn, Xuân Phương và Thúy Hồng là Phan Gia Ba từ Chicago, Lê Văn Chớ và Sinh từ L. A., Minh Ngọc từ South Carolina.
Tuy không năm nào giống năm nào về số người tham dự, nhưng các buổi hội ngộ đều y chang một điệp khúc bất hủ: Chuyện tṛ như pháo nổ, và không ai thiết ǵ đên ăn uống....
Những kỷ niêm ngày xưa, những thay đổi hôm nay, nhũng ai c̣n, ai mất, biêt bao điều muốn nói, biết bao câu chuyện để kể, chuyện buồn chuyện vui chuyện đùa, chuyện nói ở trong nhà, chuyện kể ở ng̣ai ngơ, chuyện nhắc lại trên xe hơi, ngay cả lúc đi dạo và ngắm cảnh trên băi biễn, trong tiêm ăn, ngoài đường phố.
Sáng thứ bảy, Kim Chi, Thanh Khê và Anh Triết dẫn mọi người đến Laguna Beach ngắm cảnh. Sau những giờ phút tản bộ trên bài biễn để cho các phó nḥm thơa măn ư nguyện của các Thích Nữ Chụp H́nh, chúng tôi tiến vào thành phố. Thành phố thật êm đềm, và mọi người đều rất thong thả, không thấy ai phải chụp giựt hay vội vàng như những nơi khác, bản thân chúng tôi cũng thấy ḷng ḿnh trầm xuống. Tôi nói ư này với Lê Văn Chớ, Y cười to rồi bảo tôi: “Ông thấy đó v́ vậy người ta mới mở ra những trại tu học, trại thiền định, để ngoại cảnh giúp thêm cho tâm tư chóng được an lành”!!! Thật là một ví dụ cụ thể.
Đến 3 giờ chiều Thúy Hồng, Đạo diễn văn nghệ của Nhóm Đồng Khánh phương xa dục mọi người trở về để tập văn nghệ, script đă có sẵn và hôm nay là buổi tập dợt đầu tiên và hinh như chưa có thuôc bài cả, v́ chắc là bận trả bài cho các bài học khác. (Nhẹ phần kỷ thuật, nặng phần liều mạng!!!)
Quỳnh Trang, chủ nhà rất chu đáo cho vấn đề ẩm thực, một nồi bún ḅ lớn, môt nồi bún cá nục, đủ cho 20 người ăn trong 3 ngày, đă có sẵn để phục vụ khẩu vị khác nhau của bạn bè.
Anh Quát chu đáo hơn cho các nam nhi: Hennekin, rượu vang đỏ chất đầy tủ lạnh.
Tối nay gia đ́nh chủ nhân chiêu đăi mọi người đêm hội ngộ đầu tiên. Tiếc là tôi và Ấn phải đi ăn tiệc cưới tại LA nên về trể và không thể tường thuật được nhưng phút đầu gặp nhau tinh tú quay cuồng của con và dân ĐK QH. Rời nhà Quỳnh Trang lúc 5:30 chiều, lạ đường lạ xá, đi lạc mầt 2 con đường thế mà đến tiệc cưới cũng vẫn c̣n sớm. Măi 8:00 giờ tiêc cưới mới bắt đầu, do đó dù có muốn về sớm hơn cũng không được, 10 giờ trốn ra khỏi tiệc, th́ 11 giờ khuya, mới vê lại nhà QT. Cũng may là đa số các bạn thân vẫn c̣n chờ chúng tôi nên chưa ra về.
Những bạn bè buổi sáng vẫn c̣n đó, nhiều quan khách mới chúng tôi không nhớ hết tên, nhưng chắc chắn là không quên được anh chị Quang và Như Th́n, anh chị Thanh Xuân và Bửu Lộc, anh chị Lê Văn Thạnh và Diệu Vân, Kim Chi, Diêu Kim vvv...Súyt nửa th́ quên gia đinh chị Thanh Tâm, Thanh Yên,, Chị Thanh Tâm là bạn của chị Ngoc Mỹ gần 35 năm không gặp, nghe bạn từ VN qua chơi cũng vội vàng đến thăm. Chị Thanh Tâm nay có 1 tiêm ăn ở Santa Ana chuyên trị món ăn Huế.
Trong khi trên lầu nhóm Đồng Khánh vẫn c̣n lo tập văn nghệ với phụ tá đạo diễn là chị Thanh Xuân, th́ vui nhất là dưới bếp vơi các câu chuyện đùa chuyên cười chuyện “hoang” của Như Th́n, Diêu Kim, Cơ và chuyện vui có thật về mùa mưa dầm tại Seatle của Thức+Ngọc Bích.
Giống như trẻ con ham chơi, đám người U-50, U-60 (under 50, và 60) chỉ chịu đi ngủ khi không c̣n đứng vững. Do đó khi mọi người vừa nằm xuống là các tiếng kéo gỗ bắt đầu vang lên, đó đây, không chờ đợi, không ngưng nghĩ, khi trầm khi bổng, có khi chơt gầm lên cao rồi chơt tắt nghẽn như đang bị nghẹt, có khi th́ thật xa, rồi đột nhiên kéo lại gần, thật gần. Và …không môt ai ta thán v́ ai cũng đều ngáy cả!!!!! (Thương cho những ai không thể ngủ đươc trong đêm này!!!!!)
Cứ như thế, đến sáng hôm sau chủ nhật mới 5 giờ sáng khi tôi thức giấc mà các pḥng tắm đều bận cả:
Tiếng ồn ào thúc giục:
"Mi thấy Anh Quát ra chưa?"
"Ảnh mới vô, làm sao mà ra ngay được?"
Mấy tên đầu óc có sạn, nghe mấy câu đối đap trên ha hả ôm bụng cười?
Nghe nói có vài tên vô ư hối hả không chịu gỏ cửa, xô mạnh cửa đi vào phải ôm mặt mắt nhắm mắt mở chạy ra!!!
Cứ thế, măi đên 10 giờ mọi người mới ra khỏi nhà để đến thăm cặp Hiệp-Ngọc, để được chiêu đăi bánh ḿ ḅ kho, café buổi sáng, nhưng món ăn Nam Kỳ quốc thật ngon này hôm nay không thể nào cạnh tranh được với món cháo trắng cá kho (Huế ḿnh) của Như Th́n. Món này hết sớm trong sư thèm thuồng và tiếc nuối của mọi người.
Trở về nhà Quát QuỳnhTrang cùng đă 1 giờ trưa. Cô Đạo Diễn Thúy Hồng mặt mày nhăn nhó lo sốt vó v́ không ai thuộc bài cả, vở hoạt cảnh vẫn chưa nhuyễn, lại tâp dợt, lại tổng dượt, “hát nhỏ thôi nghe không thôi mất giọng th́ khốn”, nhưng đành phải lên giàn phóng thôi. Hết giờ rồi. !!!!
Chúng tôi đến nơi họp mặt khá sớm 5:30 chiều. Năm nay chỗ ngồi đều có ghi số như trong đám cưới nên tránh đươc nạn dành chỗ của mọi năm. Năm nay cũng như mọi năm nơi họp mặt là nhà hàng Seafood World trên đường Brookhurst. Vợ chồng chủ nhân, Chị Thanh Xuân Anh Bửu Lộc đêu là người Huế, đều là cựu học sinh Đồng Khánh Quốc Học cả, đă tươi cười chờ sẵn chào đón quan khách.
Lại tíu ta tíu tít như bắp rang, lại chụp h́nh lưu niệm, lại
“Chờ tau với” lại
“Cho cái nữa đi anh”,
anh phó nḥm nhăn nhó:
“Phải chi ở nhà bả phát biểu xin hoài như vậy th́ đỡ quá phải không?”.
“Nhưng thôi anh ơi, buồn làm chi cho mệt, ở cái thời U-50, U-60, nói cho cùng, làm cho lăm th́ cũng phải “mồm miêng đở tay chân, khó khăn ǵ đâu? mà sao anh dốc dữ vậy?”
Chúng tôi gặp lại Hồ Đăng Ḥa, Lê Hiếu Nghĩa, Lê như Dân, Dân làm tôi xấu hổ khi hắn ta đưa tay trái ra bắt tay kiểu hướng đạo sinh, mà tôi lại ch́a tay mặt. Tôi cũng gặp lại anh Chị BS Nguyễn Văn Tự, Hồng thị Như Quư. Anh Tự nay đă về hưu, 2 vợ chồng ghé qua Las Vegas thăm cháu mới sinh, tạt ngang Cali thăm bạn cũ là chị Ngoc Mỹ từ VN mới sang.
Ngồi cùng bàn chúng tôi là Dao Ánh, người ngàn năm vẫn đẹp, người mà tên đă được ghi khắc đầy trên các mặt bàn học của nam sinh Quôc học thời 1961-1964. Thời gian gần như đứng lại với người đẹp này, Dao Ánh có vẽ như không thay đổi ǵ sau bao nhiêu năm chúng tôi không đươc gặp. MC văn nghệ là Như Hảo của một thời Crystal Palace. Dĩ nhiên trong đêm nay c̣n nhiều khuôn mặt khác mà tôi không thể biết và không thể nhớ cũng như không dám nhớ và không dám kể ra ở đây!!!.
Chúng tôi cũng găp lai BS Bùi Cao Đệ, Lê Khắc Tánh, Trần Hữu T́nh của nhóm QH 1961-1964, chị Tâm của Phương Vỹ Houston, hai chị Tôn Kính, Tư Hiền của Santa Ana, cả 2 rất bận rôn v́ là thủ quỷ của Hội Ái Hữu QHĐK Nam Cali.
BS Nguyễn Hy Vọng, phó chủ tịch Hội, rất nhanh nhẹn, khai mạc đêm hội ngộ, thật ngắn, thật gọn và thật căm động. Kế đó BS Vơ Đ́nh Hữu, Chủ tịch Hội, giói thiệu các “rường cột” của hội. Bs Hữu cũng nhân dịp này tôn vinh Cô Thân Trọng Thị Hảo, vị chủ tịch đầu tiên của Hội. Năm nay vừa chẳn 80 tuy chậm chạp nhưng trông cô cũng c̣n khơe mạnh, quắc thước và tinh anh. Dịp này Hội cùng tặng hoa cho một khách đặc biệt là cô Ngoc Mỹ của trường Đồng Khánh mới từ Việt Nam sang thăm Hoa Kỳ.
Hoạt cảnh Dân Ca Ba Miền của nhóm chúng tôi đươc tŕnh diễn đầu tiên nên rất tiện cho chúng tôi, nhờ vậy có nhiều th́ giờ tṛ chuỵên cùng các bạn cũ. Thúy Hồng xuât sắc và duyên dáng đă làm cho hoạt cảnh năng động và che dấu được những thiếu sót do thiếu thời gian tâp luyện. Tuy nhiên y phuc đầy màu sắc đă tăng phần xinh đẹp cho các diễn viên, và làm khán giả thich thú. Câu kết luận Đồng Khánh Trẻ và Đồng Khánh Già rất thành thật đă thật sự mang lại cho thính giả nhiều tiếng cười thoăi mái.ii.i...
Sau các U 50 là phần tŕnh diễn của các U 20. Đa số các em, là cháu của BS Nguyễn Hy Vọng. Các em đă tŕnh bày thật đẹp, xuất sắc và rất đa dạng, từ đơn ca đến hoạt cảnh. Cũng chỉ ước mong khi chúng ta đă tàn lụn, các em vẫn c̣n nhớ bổn phận, nhớ ngày hôm nay, lại cũng sẽ hăng hái tiếp tục thắp sáng ngọn lửa t́nh bằng hữu, nghĩa thây tṛ qua nhiều thệ hệ khác nữa.
Thật là thiếu sót nếu không kể đến sư góp mặt của Diệu Kim, BS Bùi Cao Đệ, Lê Khắc Tánh, Thức (Seatle):
Diệu Kim vừa ca vong cổ lại hát tân nhac, rồi song ca vơi BS Đệ, nếu kể luôn cả tài kẻ chuyện tiếu lâm chuyện “hoang” th́ khó có ai qua mặt nổi U 50 này.
Thật tiếc cho tôi và cho các đôc giả phuongvy.com, là bộ nhớ (flash card )đă đầy, memory đă cạn nên không thể nhớ hết các tiếc mục hay ho khác, như các mục quyên góp giúp đở trẻ em nghèo tại Viêt nam, tiết mục tŕnh bày của nữ ca nhạc sĩ Diệu Hương vvvv…
(Xin xem phần h́nh ảnh để bổ túc cho các thiêu sót hôm nay).
Mài đến 10:30 phần văn nghệ mới tàn. Quan khách ra về hết. Nhóm bạn thân vẫn c̣n tiêp tuc ở lại cốt tận hưởng hết đêm vui. Ca sĩ cây nhà lá hàng xóm như Lưu Quát và …????. lại lên sân khấu để anh em bạn hữu nhảy đầm. Tôi không biêt nhảy và không thích nhảy, định về sớm nhưng ra đến xe chơt nhớ lại bổn phận tường thuât chưa xong nên lại quay vào, cố gắng ngồi xem từ xa để có thể viêt cho trọn phóng sư này.
Sáng hôm sau, từ 9:30 Thanh Xuân và Anh Bữu Lộc lại mời anh chị em đến nhà hàng ăn sáng. Lại chuyên tṛ lai chụp h́nh, lần nay tôi có mang theo laptop nên các bạn đươc dịp thưởng thưc h́nh ảnh hôm qua trên màn ảnh computer. V́ phi trương LAX quá xa, đúng 11:30 AM các bạn đành phải lưu luyến tiễn chúng tôi ra về trước nhất. Trên máy bay Ngọc Ấn lại đươc dip giêt th́ giờ bằng cách xem lại các h́nh ảnh 3 ngày qua, nên 3 giờ bay về Houston gần như thu ngắn lại.
Ha Ha Ha !!!
Những ngày vui vẫn thường qua mau? phải không các bạn?
Houston 22 tháng 3 năm 2006.
Phạm Cơ