Mỗi tuần một chuyện cười, chỉ để cười chơi, không ám chỉ ai !!!
góp nhặt khắp nơi . . . .
Một oắt con đề nghị bố giải
thích cho cậu hiểu xem chính trị là gì.
ông
bố nói : "con hãy nhìn vào gia đình mình đây. bố kiếm tiền & mang về
nhà, vậy bố là nhà tư bản. mẹ quản lý số tiền này nên mẹ là chính quyền. bố mẹ
chăm lo đến phúc lợi của con, cho con hạnh phúc & bình yên nên con là nhân dân.
chị giúp việc nhà ta là giai cấp lao động [nhớ nhé. à, giai cấp này cực quan
trọng đấy!] còn cậu em còn quấn tã của con sẽ là tương lai đất nước. con đã
hiểu chưa ?"
oắt
con hãy còn băn khoăn lắm lắm nhưng trước tiên muốn đi ngủ cái đã.
giữa
đêm, oắt con tỉnh dậy vì chú em đã ị ra tã lót & đang kêu gào ầm ĩ. cậu
tiến đến phòng ngủ bố mẹ, gõ cửa nhưng mẹ ngủ rất say [không nghe tiếng]. cậu
bèn đi tiếp đến phòng của chị giúp việc & nhìn thấy bố đang vật nhau với
chị trên giường. [cả hai đều mải mê trườn lướt & cố gắng phô diễn tài nghệ
uốn lượn siêu đẳng của mình] nên, cũng không nghe thấy tiếng gõ cửa. cậu lại đi
về phòng & ngủ tiếp.
sáng hôm sau ông bố hỏi oắt con xem nó đã hiểu thế nào là chính trị chưa & yêu cầu tự diễn giải lại. oắt con trả lời : "vâng, bây giờ con đã hiểu. nhà tư bản đè đầu cưỡi cổ giai cấp lao động trong khi chính quyền ngủ say không biết gì. nhân dân hoàn toàn không được đếm xỉa đến & tương lai thì thối hoắc!"
Luận về chữ “LONG”
Xe vua đi: Long Xa
Ngựa vua đi : Long Mã
Chổ vua ngủ: Long Sàng
Vua đau đầu” Long Não
VUa đi câu cá: Long câu
Nhã vua hay ăn: Long nhãn
Vua uống rượu: Long Tu
Điện thọai vua dùng: Long Distance
BIên giới nhà vua: Long Biên
Nha sĩ của vua: răng long
Vua đi nhanh: Long Xuyên
Vua kinh sợ ai: Long trọng
Bình nước vua uông: Long bình
HÔN NHÂN LUẬN
Hôn mà bức không ra gọi là :
Đính Hôn
Không cho Hôn làm buồn thê thảm gọi là : Hôn Thê
Hôn người nào đógọi là
:
Hôn Nhân
Hôn con vật cưng trong nhà là :
Hôn Thú
Lâu qúa chưa được hôn gọi là :
Hôn Ước
Mới hôn xong là
:
Tân Hôn
Hôn thêm chút nữa gọi là
:
Tái Hôn
Hôn hai cái gọi là
:
Song Hôn
Đang hôn nửa chừng bị xô ra là
: Ly
Hôn
Được hôn rồi trả lui lại là
:
Thoái Hôn
Không cho cũng hôn đại là
: Cưỡng
Hôn
Hôn sơ sơ bên ngoài là
:
Ngoại Hôn
Hôn ké là
:
Phụ Hôn
Hẹn ngày để hôn là
:
Hứa Hôn
Ông vua hôn là
:
Hoàng Hôn
Hôn từ gĩa là
:
Từ Hôn
Hôn không nói chi cả là
: Hôn
Thầm
Hôn con gái mà trúng bà mẹ là
: Hôn
Má
Vừa hôn vừa ngửi là
:
Hôn Hít
Hôn chúc bình an trong nhà thờ là
: Hôn
Lễ
Khoái hôn qúa là
:
Hôn Mê
Hôn trật là
:
Hôn Gío
Hôn người lính là
:
Hôn Quân
Hôn tập thể là
:
Hôn Phối
The Mayonnaise Jar & Cups of
Coffee"
When things in your life seem almost too much to
handle, when 24 hours in a day are not enough, remember the Mayonnaise Jar and
the Cups of Coffee...
A professor stood before his philosophy class
and had some items in front of him. When the class began, he picked up a very
large and empty mayonnaise jar and proceeded to fill it with golf balls.
He then asked the students if the jar was full.
They agreed that it was. The professor then picked up a box of pebbles and
poured them into the jar. He shook the jar lightly. The pebbles rolled into the
open areas between the golf balls.
He then
asked the students again if the jar was full. They agreed it was.
The professor next picked up a box of sand and
poured it into the jar. Of course, the sand filled up everything else. He asked
once more if the jar was full. The students responded with a unanimous
"yes".
The professor then produced two cups of coffee
from under the table and poured the entire contents into the jar, effectively
filling the empty space between the sand. The students laughed.
"Now," said the professor, as the laughter subsided,
" I want you to recognize that this jar
represents your life.
The golf balls are the important things - your
God, family, your children, your health, your friends, and your favorite passions - things that if
everything else was lost and only they remained, your life would still be full.
The pebbles are the other things that matter
like your job, your house, and your car.
The sand is everything else - the small
stuff.
"If you put the sand into the jar
first," he continued, "there
is no room for the pebbles or the golf balls. The same goes for life.
If you
spend all your time and energy on the small stuff, you will never have room for
the things that are important to you.
Pay attention to the things that are critical to
your happiness. Play with your children. Take time to get medical checkups.
Take your partner out to dinner. Play another 18 golf holes.
There will always be time to clean the house and
fix the disposal.
Take care of the golf balls first, the things
that really matter. Set your priorities. The rest is just sand."
One of the students raised her hand and inquired
what the coffee represented.
The professor smiled. "I'm glad you asked.
It just goes to show you that no matter how full your life may seem, there's
always room for a couple of cups of coffee with a friend."
Wisdom
An old farmer in Florida had owned a large
farm for several years. He had a large pond in the back, fixed up nice; picnic
tables, horseshoe courts, and some apple and peach trees. The pond was properly
shaped and fixed up for swimming when it was built.
One evening the old
farmer decided to go down to the pond, as he hadn't been there for a while, and
look it over. He grabbed a five gallon bucket to bring back some fruit.
As he neared the pond,
he heard voices shouting and laughing with glee. As he came closer he saw it
was a bunch of young women skinny-dipping in his pond. He made the women aware
of his presence and they all went to the deep end of the pond.
One of the women
shouted to him, "We're not coming out until you leave!"
The old man frowned,
"I didn't come down here to watch you ladies swim naked or make you get
out of the pond naked."
Holding the bucket up
he said, "I'm here to feed the alligator."
Moral: Old age and cunning will triumph over youth and enthusiasm every
time
Ca Dao mới
Vợ Xấu là Bất
Tài
Vợ Ðẹp là Bất Hạnh
Vợ Bỏ là Bất
Lực
Ế Vợ là Bất Trí
Có Vợ Bé là Bất
Nhân
Giựt Vợ người
khác là Bất Lương
Bị Vợ ly dị là
Bất Cẩn
Còn ly dị Vợ là
Bất Lợi
Vợ Ghen mà làm
thinh là Bất Chấp
Vợ Chồng bên
nhau mãi mãi là Bất Tử
Vợ Chồng cãi
lộn là Bất Hòa
Vợ giận không
nói là Bất Hợp Tác
Vợ Chồng giận
nhau là Án Binh Bất Ðộng
Vợ Chồng đánh
nhau là Bất Phân Thắng Bại
Bị Vợ đánh mỗi
ngày mà không sợ là Bất Khuất
Ý Vợ nói là Bất
Di Bất Dịch
Áo Vợ mặc là
Bất Luận
Cơm Vợ nấu là
Bất Kiến
Ðồ đạc của Vợ
là Bất Ðộng Sản
Em gái của Vợ là
Bất Khả Xâm Phạm
Khen gái đẹp
trước mặt Vợ là Bất Tiện
Vợ được người
ta khen nhiều là Bất Ổn
Vợ không cho
lại gần là Bất Thường
Vợ không cho
ngũ chung là Bất Mãn
Léng phéng mà
vợ bỏ qua cho thì Bất Quá Tam
Vợ bắt được quả
tang (với em) thì Thiên Bất Dung Tha
Vì Vợ mà thi
rớt là Bất Ðạt
Vì Vợ mà bỏ bạn
là Bất Tin
Vì bạn mà không
thương Vợ là Bất Công
Vì Vợ mà bỏ cha
mẹ là Bất Hiếu
Vì cha mẹ mà
phụ Vợ là Bất Nghĩa
Vì tiền mà xem
thường cha mẹ Vợ là Bất Kính
Lương đưa hết
cho Vợ là Luật Bất Thành Văn
Tiền đưa cho Vợ
với tiền của Vợ là Bất Ðẳng Thức
Nói
Chung , Lấy Vợ là Chuyện Bất Ðắt Dĩ ,
Nhưng Lại Là Chuyện Bất Khả Kháng
Chồng ngu đần là Vô phúc
Chồng thông minh thì Vô sự
Chồng bỏ thì Vô sinh
Ế chồng là Vô duyên
Chồng đi ngoại tình thì Vô đề kháng
Giựt chồng người là Vô lương tâm
Chồng ly dị là Vô mưu
Còn ly dị chồng là Vô mục đích
Chồng ghen mà làm thinh là Vô tội
Ghen với chồng là Vô cớ
Nếu không nói là Vô hiệu
Con riêng của chồng là Vô thừa nhận
Vợ chồng bên nhau mãi mãi là Vô giá
Vợ chồng cãi lộn là Vô tận
Chồng giận mà không nói là Vô hại
Vợ chồng giận nhau là Vô hạn
Vợ chồng đánh nhau là Vô luật lệ
Chồng đánh mổi ngày vẫn không sợ là thiên hạ Vô địch
Nhưng đã bị chồng đánh là Vô phương cứu chữa
Ý chồng là Vô biên
Áo quần chồng mặc là Vô hình
Cơm chồng nấu là Vô vị
Đồ đạc của chồng là Vô sản
Nói xấu chồng là Vô công rỗi nghề
Ghẹo anh , em trai của chồng là Vô tình
Khen người khác đẹp trai trước mặt chồng là Vô ý
Chồng không muốn lại gần là Vô tri Vô giác
Đòi ngủ với chồng liên tục là Vô độ
Trốn chồng mà léng phéng là Vô kỷ luật
Chồng bắt quả tang với bồ là Vô can
Vì chồng mà thi rớt là Vô dụng
Vì chồng mà bỏ bạn là Vô ân
Vì bạn mà không thương chồng là Vô lại
Vì chồng mà bỏ cha mẹ là Vô đạo , Vô ơn
Vì cha mẹ mà phụ chồng là Vô liêm sỉ
Lương đưa hết cho chồng là Vô điều kiện
Lấy chồng là Vô nghĩa , Vô bổ , Vô ích , nhưng nếu không lấy thì Vô vọng !!!!!
Dec 10 2003
Sau Khi Nghe Tin "Xuất Giá" cuả 1 người bạn: Ðời trai nay đã thôi rồiTin mày lấy vợ rụng rời lòng taoÐang bay nhảy sướng thế nào Tự nhiên mày lại vướng vào vợ conVợ con là cái lồng sonÐường vào thì có, đường ra chẳng cònVợ mày là con người taNghĩ mày với nó, chẳng bà con chi ???Con gái là cái quái gì ?Mà mày mê mệt mày đi vào tròngThuyền quyên là bẫy anh hùngBao người đã chết, mày không thấy à ?Ngày xưa mày vẫn ba hoa :"Thằng nào ngu mới bị sa lưới tình"Giờ đây cáo đã thành tinhÐã thấy bẩy sập, còn xin được vào ???Ðộc thân thì sướng biết baoBao nhiêu con gái đua nhau lôi mờiBây giờ đã vợ con rồiÐi về khai báo, chạy trời khỏi mưaTiền lương tháng tháng phải đưaTiêu xài mua sắm phải thưa với bàThân trai rửa bát quét nhàVợ kêu thì dạ, còn ra nỗi gì?Bạn bè rủ nhậu chẳng điSợ về nằm thãm tối thì đứt hơiHu Hu Hu ấy mày ơi
Kể như tao khóc cho đời bạn tao…
Nov 01 2003
Trong một phiên họp của các bộ phân trong cơ thể bàn về công
việc đôt nhiên 2 bàn tay than mệt xin hồi hưu, được thể 2 bàn chân cũng xin hồi
hưu. Trong lúc hội nghị chưa quyết định,
môt giọng nói thều thào yếu ớt như từ một chốn xa xăm nào vọng lại từ cuối
phòng vang lên:
-Xin xét cho, Tôi cũng muốn hồi hưu!
Chủ tọa đòan giân dữ:
-Muồn hồi hưu hay xin nguyện vọng nào khác nữa yêu cầu đứng thẳng dậy và nói lớn lên
mới giải quyết được!!!
Vẫn giọng nói thều thào xa xăm khi nảy:
-Nếu em đứng thẳng lên được và nói lớn tiếng như các anh thì em
đâu cần xin hồi hưu?
Các ban ngành lập tức nhận diện được ngay danh tính của người
vừa nói.
Vài kẻ lớn tiếng phê bình:
-Anh đã vào biên chế trể hơn anh em những 13, 14 năm nay xin về
hưu sớm , coi sao được?
-Xin thông cảm và xét lại vì đâu có ai làm việc trong môi trường
độc hại và nguy hiễm như em !!!
October 26 2003
Vợ và bồ khác nhau thế nào?:
|
Từ miền Trung: Chưa đi chưa biết ‘đò ngang’ Đi rồi mới biết, không sang hơn đò ‘nhà’ Đò nhà tuy có hơi già Nhưng là ‘đò dọc’ hơn là ‘đò ngang’ |
Từ miền Bắc: Chưa đi chưa biết “Đồ Sơn” Đi rồi mới biết, không hơn ‘đồ’ nhà Đồ nhà tuy có thiệt thà Nhưng là đồ thiệt, hơn là đồ ‘sơn’ |
|
Từ miền Chưa đi chưa biết “Cà Mau” Đi rồi mới biết không mau hơn cà ‘nhà’ Cà nhà tuy có là tà Nhưng ‘cà’ ‘chầm chậm’, hơn là cà . . .mau!!! |
Từ Nghệ An: Chưa đi chưa biết “Cửa Lò” Đi rồi mới biết nhỏ to cửa nào Mỗi khi rảnh rổi ra vào Ngẩn ngơ mới biết “Cửa Lò” to hơn Từ Chưa đi chưa biết Đi rồi
mới biết bằng ba |
|
Cơm là Vợ , Phở là
Bồ. Cơm thì free, phở phải trả tiển, ăn lâu có thể
được free nhưng cũng không free mãi
đươc. Ăn cơm hoài thấy ngán thì đi ăn phở. Ăn phở hoài cũng ớn, bèn trở về ăn cơm. Lâu lâu chở cơm đi ăn phờ, buồn buồn
mua phờ về nhà ăn thay cơm. Cơm ăn suốt đời cũng được, phở khi ăn phải có
bạn bè. Nhưng . . . Điều chắc chắn nhất là Cơm và Phở không thể ăn
chung một lần |
|